Nghe lời Tô Thanh Hòa , trong lòng Cố Trường An nóng hổi, nghẹn ngào nên lời, chỉ thể im lặng ôm Tô Thanh Hòa lòng.
Trong lòng thề, nhất định nỗ lực thật , chỉ để cho Thanh Miêu Nhi ở nhà lớn, mà còn là để thể cho Thanh Miêu Nhi và các c.o.n c.uộc sống định, chứ để họ theo bôn ba khắp nơi.
Anh thể bảo vệ tổ quốc, cũng thể bảo vệ vợ con .
Hôm , Bí thư Cố quyết định về quê. Con trai tiền đồ như khiến ông vô cùng an ủi . Cũng còn gì để vướng bận nữa. Còn vợ ... vướng bận cũng vô dụng. Cho nên cứ về nhà sớm cho xong.
Ông đưa tin tức , nụ mặt Cố liền lộ . "Lão Cố, ông về sớm cũng , ở nhà nhiều việc. Ông đừng nhớ thương ." Lão Cố về , bà cần về nữa.
Bí thư Cố: "..."
Cố Trường An đặc biệt tìm xe nhờ của hậu cần bệnh viện ngoài mua sắm, đó đưa Bí thư Cố và Cao Kiến Vĩ bắt xe.
Trong ga tàu hỏa, Bí thư Cố vỗ vỗ vai con trai : "Trường An, con trưởng thành , là một đàn ông thực thụ ."
Cố Trường An : "Đương nhiên , con bố mà."
Bí thư Cố an ủi : "Con bây giờ là một đáng để khác tin cậy. Cho nên bố quyết định , qua đây sống với con."
Lông mày Cố Trường An nhướng lên. Mím môi : "Thế thì ."
Mặt Bí thư Cố lập tức đen sì.
Cố Trường An : "Ít nhất cho con vài năm, đợi con phân cái nhà lớn mới . Nếu bố đến là ngủ phòng khách đấy."
Bí thư Cố ngẩn một chút, lập tức ha hả: "Được, đợi lúc bố về hưu bố đến, đừng đến lúc đó vẫn phân nhà lớn đấy."
"Chuyện đó là thể nào!" Cố Trường An vẻ mặt tự tin.
Bí thư Cố lên xe, cách cửa sổ xe, con trai mặc quân phục.
Con trai thật sự lớn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-524.html.]
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ông móc từ trong n.g.ự.c một tấm ảnh, là ảnh vợ ông chụp cùng Trường An lúc đó mới mười mấy tuổi.
Đứa bé trong ảnh trắng trẻo, mày thanh mắt tú. Giống như bé gái . Ông cũng thực sự coi như con gái mà thương yêu. Hôm nay, cuối cùng cũng trưởng thành thành một đàn ông vũ .
Tàu hỏa chuyển động, trong lòng Cố Trường An bắt đầu khó chịu, nghĩ đến việc chia tay với ông già nhà buồn thế , đợi đến lúc và Thanh Miêu Nhi cùng con chia xa, sẽ đau lòng bao nhiêu a.
Tiễn Bí thư Cố và Cao Kiến Vĩ xong, Cố Trường An cũng thể ở nhà lâu , đến đơn vị bàn giao công việc trong đại đội. Còn chuẩn cho nghi thức thụ hàm.
Cũng may trong nhà và vợ, cũng lo vợ con chăm sóc.
Điều duy nhất khiến nghẹn lòng vẫn là sự thực sắp chia xa vợ con.
Để thể ở bên Thanh Miêu Nhi và con nhiều hơn một chút, ngày nào cũng từ quân khu chạy về. Dù hai bên cách gần, cũng tiện.
Hơn một tuần , đứa bé cũng sắp đầy tháng . Mẹ Cố và Cao Tú Lan bắt đầu tính toán tiệc đầy tháng cho bé.
Trẻ con trong nhà đứa nào cả. Dù năm tháng ăn miếng cơm no là , lấy lương thực mấy cái thứ phù phiếm . bây giờ thì thể , đây chính là cháu gái lớn của cả nhà đấy. Nếu thì tủi quá. Tỏ nhà trọng nam khinh nữ. Nhà hạng như thế.
Tô Thanh Hòa thì định tiệc đầy tháng, đều , tự nhiên là theo đông . Con nhà thương, con còn nhỏ thế , thì cũng là lớn tự vui với , đứa bé gì . Không cần thiết lắm.
Tuy nhiên buổi tối Cố Trường An từ quân khu về, liền mang cho Tô Thanh Hòa một tin tức. Quân khu chuẩn xuất vật tư tiệc đầy tháng cho bé. Các lãnh đạo quân khu cảm thấy, đứa bé sinh ở tiền tuyến, hơn nữa bố đều là của quân khu, đứa bé định sẵn là quân nhân . Cho nên chuẩn tiệc đầy tháng cho con nhà .
"Con bé là quân nhân?"
Tô Thanh Hòa hoài nghi con gái . Đứa bé mới sắp đầy tháng, nhưng lớn lên đúng là núc ních thịt, trắng trắng béo béo. Đều là ăn mà thành thế đấy, còn đặc biệt ham ngủ.
Cố Trường An ngượng ngùng ho khan: "Cái đó, hồi nhỏ thế , chừng lớn lên thì , cũng chẳng gì . Thanh Miêu Nhi, em đừng lo. Con chắc chắn thể lớn lên . Sau chắc chắn thể ưu tú như em."
Tô Thanh Hòa vội vàng xua tay, : "Hay là giống . Anh là bố của con, giống cũng mà."
Đứa bé hệ thống đốc thúc học tập . Lại và chồng xem, cho dù hệ thống, đoán chừng cũng chẳng cơ hội học tập.