Tô Thanh Hòa và Cố Trường An đều là quân hàm Thiếu tá, lúc lên đài, hai vợ chồng cùng những khác thành một hàng. Mọi đều vô tình cố ý nhường cho hai cạnh .
Hai một cái, đều cong khóe miệng .
Đại thủ trưởng quân khu lượt đeo quân hàm mới cho . Khi đến chỗ Tô Thanh Hòa, ông : "Đồng chí Tô Thanh Hòa, hy vọng cô thể vì sự lớn mạnh của tổ quốc, đạt nhiều thành quả hơn nữa."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tô Thanh Hòa theo bản năng ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c thẳng lưng. Cô tính toán cả , đợi khi về sẽ nghiên cứu nhiều loại t.h.u.ố.c hơn nữa.
Phải cống hiến nhiều hơn nữa!
Đến chỗ Cố Trường An bên cạnh, Đại thủ trưởng quân khu : "Là một lính giỏi, nhớ kỹ, đến , cũng mất mặt quân khu Tây Nam chúng ."
Cố Trường An thần sắc kiên nghị gật đầu.
Anh hy vọng một ngày tổ quốc cần chiến đấu vì hòa bình nữa. Mà là tổ quốc lớn mạnh đến mức cần chiến tranh cũng thể hòa bình. Anh sẽ ngừng chiến đấu, cho đến ngày lý tưởng thành hiện thực.
Sau khi nghi thức thụ hàm kết thúc, thợ chụp ảnh chụp ảnh chung cho . Cố Trường An kéo Tô Thanh Hòa cùng nhờ thợ chụp cho một tấm ảnh chung.
Trong ảnh, hai một quân phục, đeo huân chương, thần thái rạng rỡ cạnh .
Thợ chụp ảnh : "Tấm ảnh thật, chừng thể đưa viện bảo tàng cho tham quan đấy."
" cần tham quan, tự giữ." Cố Trường An vui vẻ : "Bác tài, bác giữ cho , hôm nào tìm bác lấy."
Chụp ảnh xong, Cố Trường An định đưa Tô Thanh Hòa dạo trong quân khu. Kết quả mới bao xa, Trung đoàn trưởng 3 tìm thấy Cố Trường An, thông báo chuẩn rời khỏi Tây Nam, đến quân khu Bắc Kinh, hơn nữa sắp tới sẽ đến trường quân sự học tập. Cho nên Tết xuất phát .
Nghe tin tức , Cố Trường An cũng mất vẻ hưng phấn đó, đưa Tô Thanh Hòa cùng rời khỏi quân khu về nhà.
Sắp chia xa . Cố Trường An sắp điều , rời khỏi Tây Nam.
Tô Thanh Hòa là quân y của quân khu Tây Nam, cũng thể tùy hứng điều động khắp nơi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-526.html.]
Là những việc cương vị công tác lâu như , cũng đều hiểu rõ trách nhiệm của . Trong cuộc đời của họ, chỉ gia đình, yêu và con cái, mà còn chứa đựng cả tương lai của đất nước.
Trên đường về nhà, Cố Trường An nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Thanh Hòa: "Đợi về hưu, nhất định sẽ đưa em khắp từng tấc đất của cả nước. Chỉ hai chúng thôi. Ngay cả An Ninh cũng mang theo."
"Được." Tô Thanh Hòa : "Trường An, đừng cảm thấy nợ em. Chúng đều trưởng thành , trách nhiệm của riêng ."
Cố Trường An đưa tay ôm lấy cô, Thanh Miêu Nhi của đến thế chứ. Tốt đến mức bỗng chốc chẳng nỡ rời nữa.
Hai vẻ mặt nặng nề về đến bệnh viện, trợ lý của Viện trưởng Hình đang đợi ở cửa, thấy hai về, : "Bác sĩ Tô, đồng chí Viện trưởng Hình bảo cô đến văn phòng ông , tin quan trọng với cô."
Tô Thanh Hòa ngẩn , vội vàng bảo Trường An về , bản theo trợ lý đến văn phòng Viện trưởng Hình.
Viện trưởng Hình huân chương áo Tô Thanh Hòa, vui mừng : "Tiểu Tô , cô đến bệnh viện chúng thời gian dài, nhưng việc ít. vẫn luôn hy vọng thể giữ cô ở bên . bây giờ , cấp tin xuống, điều cô ."
"Điều ?" Tô Thanh Hòa ngạc nhiên . Sao cô cũng điều động .
" , bên Bắc Kinh gọi điện thoại tới , bảo cô đến bệnh viện quân khu ở Bắc Kinh, các nguồn lực bên đó đầy đủ hơn, hơn nữa bên định , cô chỗ phát huy, Bắc Kinh thì khác, quân nhân khắp nơi cả nước nếu trị liệu , đều sẽ chuyển bệnh viện Bắc Kinh, ở nơi đó, cơ hội dùng đến năng lực của cô nhiều hơn."
Mắt Tô Thanh Hòa lập tức sáng lên: "Điều động đến bệnh viện Bắc Kinh?"
Viện trưởng Hình gật đầu.
Tâm trạng Tô Thanh Hòa kích động nên lời. Vậy là cần xa Trường An . Cả nhà họ thể ở bên .
Viện trưởng Hình : "Ngoài còn báo cho cô một tin . Lãnh đạo cấp cho cô tiếp tục học chuyên sâu, tiếp tục học. Cô thể học. Học lực thể nâng cao thêm một bước. Tiểu Tô , các lãnh đạo đây là bồi dưỡng cô đấy. Cô cố gắng nhé."
"... Đến trường nào học ạ?" Cô khó khăn lắm mới lấy bằng nghiệp a, thực sự cần học chuyên sâu nữa , kiến thức y học của cô bây giờ . Dựa các thầy giáo trong hệ thống dạy, thể học siêu đẳng luôn.