Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 172: Bàn bạc

Cập nhật lúc: 2026-01-16 04:39:21
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Em , nào là tiêm, truyền dịch, còn một phương t.h.u.ố.c và ứng dụng của t.h.u.ố.c Tây.”

“Đồng chí Triệu, xem em là một ham học hỏi.”

“Thật , Hoa đại phu thư giới thiệu cho em. cơ thể em hiện tại thích hợp để học, trừ phi chỉ là tu nghiệp một chút.”

“Em tu nghiệp thì chỉ bằng nghiệp, nhưng hiện tại một phương thức học tập phù hợp cho các đồng chí trong ngành y. Lại đây, giới thiệu cho em. Em đây, cho em .” Ông tự mang theo một chiếc ghế gấp, dậy nhường cho Triệu Vi Lan.

Triệu Vi Lan xua tay : “Thầy cứ ạ, em lâu như , cần .”

“Trường chúng hiện tại đang tuyển một bác sĩ từ bệnh viện đến học tập, nhưng họ , cho nên thể một năm đến trường chúng học tu nghiệp từ ba tháng đến nửa năm, đó năm thứ hai đến học từ ba tháng đến nửa năm, cứ học như hai hoặc ba năm là thể nghiệp. Đến lúc đó sẽ bằng trung cấp chuyên nghiệp, em thấy thế nào?”

Thầy Hoàng nghiêm túc.

“Vậy thì thật sự ạ, nhưng em bàn bạc với chồng em một chút.” Muốn học trường, đại lão đồng ý .

“Cái , đến lúc đó em cứ trực tiếp đến trường tìm .” Thầy Hoàng kích động, đó còn địa chỉ cho Triệu Vi Lan.

Chờ , hai liền chuyện hợp.

Sáng hôm cùng đến, dọn dẹp một chút, ông liền bắt đầu cùng Triệu Vi Lan nghiên cứu trung y, còn nghiên cứu cả châm cứu. Kích động quá, ông vén quần lên, để Triệu Vi Lan giúp ông châm cứu trị liệu chứng đau do phong thấp.

Triệu Vi Lan hề chê bai phiền phức, cô bây giờ cũng cảm thấy bác sĩ , thể coi đây là một sự nghiệp cả đời. Sẽ quá mệt mỏi, cũng sẽ quá vụ lợi.

Thế là, cô liền châm cho thầy Hoàng mấy kim, lâu thầy Hoàng liền gật đầu : “Không tồi tồi, huyệt vị em tìm chuẩn, châm cũng đau, giống như một lão đại phu nhiều năm kinh nghiệm.”

“Vâng, để chữa chân cho chồng em, em học lâu, chữa cho hơn nửa năm mới giúp bình thường .”

Triệu Vi Lan thu kim, phát hiện xung quanh nhiều đến xem náo nhiệt, khỏi hổ đem kim dùng khử trùng, đó thu .

Động tác vô cùng thuần thục, trông như một tay nghề già dặn.

Nhìn thấy cô như , cứ như thấy một hạt giống vô cùng hiếm , mắt thầy Hoàng càng sáng hơn.

Đột nhiên một hỏi: “Vị tiểu đại phu , chân của chồng cô bệnh gì ?”.

Triệu Vi Lan cũng giấu giếm : “Chồng bộ đội, thương khi nhiệm vụ.” Cô còn ngoan ngoãn Lương Đống đang ở giường, dường như đang hỏi thể .

Lương Đống lập tức : “Chồng của chị dâu trúng mìn, lúc khỏi bệnh viện còn . Sau , tất cả đều là nhờ chị dâu nhỏ chữa trị mới khỏi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tro-ve-thap-nien-80-cung-chong-thuong-binh-tan-tat-xay-dung-cuoc-song-kha-gia/chuong-172-ban-bac.html.]

Người xong mắt sáng lên, đó lập tức : “Các vị chờ một lát, nếu vết thương do mìn thể chữa, vết thương do ngã thì , ngay.” Anh chút năng lộn xộn, đó xoay .

Triệu Vi Lan thoáng qua thầy Hoàng đối diện, ý gì.

Không ngờ, lâu bế một thiếu niên tới.

Thiếu niên 17-18 tuổi, trông vô cùng xinh .

Xinh đến mức sáng mắt.

Triệu Vi Lan mắt cũng sáng lên, thiếu niên cô nhận , là một tác gia nổi tiếng .

tác phẩm hướng hắc ám, lúc cô liệt giường thường sách của . Con tuy nghị lực, nhưng nội dung sách như .

Hơn nữa, luôn các cô gái trẻ theo đuổi, chủ yếu là vì quá trai.

Thậm chí còn vì quá trai mà mời đóng phim truyền hình, nhưng vì ba hôn nhân thất bại mà đả kích tự sát. Trước khi cô c.h.ế.t, vị tác gia nổi tiếng cũng tự sát.

Lúc đó đối với cô đả kích cũng lớn, vốn dĩ vì cũng là xe lăn, khích lệ cô nhiều để một nữa dậy từ giường. , cô cũng chút cảm giác mất hy vọng.

“Cậu , ?” Nói là ngã, chẳng lẽ vị thiếu niên tàn tật bẩm sinh ?

Bởi vì bao giờ đề cập đến việc tàn tật như thế nào, cho nên cô cũng là do ngã. Hơn nữa, cô cũng tên là gì, b.út danh của là Luân Hồi.

bây giờ chắc bắt đầu sáng tác tiểu thuyết , dù tuổi còn nhỏ.

“Nó ở nhà cẩn thận ngã cầu thang…” Người đàn ông một câu, liền thiếu niên phát một tiếng hừ lạnh cùng tiếng khẽ.

“Ha.”

Triệu Vi Lan : “ thể xem một chút ?”

“Đương nhiên là thể, vén quần nó lên.” Người đàn ông đặt con trai lên giường, đó nhường chỗ cho Triệu Vi Lan xem.

Triệu Vi Lan mới đến gần, thiếu niên giãy giụa, một chân còn duỗi về phía một chút thiếu chút nữa đụng bụng Triệu Vi Lan. ngờ Lương Đống lập tức bắt cổ chân, gân xanh trán nổi lên : “Cậu g.i.ế.c , cút, chúng chữa cho .”

 

 

Loading...