Không chỉ cho sức khỏe của , mà còn cho cả sức khỏe của đàn ông nữa chứ.
Diệp Minh Kiệt cúi đầu cô một cái, đó giơ tay đóng cửa , : “Vấn đề của chúng còn xong .”
“Vấn đề gì cơ?” Đây là lật nợ cũ ? Cô cảm thấy sắp gặp rắc rối , nhưng cô cũng biện pháp đối phó với nha. Đó chính là ôm lấy cánh tay , nũng.
Chẳng những nũng, còn nhẹ nhàng áp mặt , thỏ thẻ: “Đừng trách em mà, em cũng là chạy chạy . Anh bận rộn như , vai gánh vác trọng trách lớn như thế, em… em trở thành gánh nặng của .”
Lời thật là nồng nặc mùi “ xanh”, cao tay hơn cái cô Trần Lệ mấy bậc.
Cho nên Diệp Minh Kiệt, một đàn ông thẳng thắn, trực tiếp trúng chiêu, đưa tay xoa xoa đầu cô. Anh đời tài đức gì mà thể vợ như tự đưa tới cửa chứ.
“Em đó, về cần nghĩ nhiều như , là chồng em mà.”
“Dạ.”
Nàng ngoan ngoãn để xoa đầu, trong lòng thầm, chuyện cuối cùng cũng qua .
ngờ, Diệp Minh Kiệt đột nhiên trở nên lúng túng. Xoa đầu cô xong, liền lên tiếng nữa.
Sắp xoa rụng cả tóc , Triệu Vi Lan khó hiểu một cái, đôi mắt to chớp chớp vô cùng ngây thơ.
“Anh thể…” Yết hầu của Diệp đại ca khẽ động.
À, Triệu Vi Lan nháy mắt hiểu.
Hai tách một thời gian dài, Diệp đại ca tuổi trẻ khí thịnh, thể gần đây cũng khôi phục . Cảm mạo cũng khỏi, ngợm khỏe mạnh cường tráng. Cho nên, xa cách lâu ngày nhu cầu cũng là bình thường.
Tuy rằng nơi là nhà khách, cửa nẻo cũng mỏng manh dọa , nhưng nếu kết thúc nhanh một chút thì cũng vấn đề gì.
Mình kiên nhẫn một chút đừng lên tiếng là .
mà chút khó a, là c.ắ.n cái gì đó nhỉ?
Nghĩ , cô nhẹ nhàng cởi áo khoác ngoài , đó còn chút ngượng ngùng : “Nơi là nhà khách, cho nên thể nhẹ một chút ?” Đừng gây động tĩnh quá lớn, vị Diệp đại ca đừng chuyện khác thì nhẫn nại cực , nhưng riêng chuyện thì nhịn chút nào, cứ như s.ú.n.g đại bác .
Nếu kiếp cô chút kinh nghiệm, thì lúc mới bắt đầu e rằng sợ đàn ông .
Cũng may, vẫn đang học hỏi, từ từ chắc sẽ lên thôi?
“Anh chỉ sờ sờ nó thôi, cần cởi quần áo.” Diệp Minh Kiệt đột nhiên mở miệng, Triệu Vi Lan đỏ bừng cả mặt!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tro-ve-thap-nien-80-cung-chong-thuong-binh-tan-tat-xay-dung-cuoc-song-kha-gia/chuong-197-dua-tre-ngoan.html.]
Cái ngữ khí , cái thần sắc , cái chỗ tay vươn tới còn là đứa bé ? Cho nên căn bản thèm cô, mà là thèm bảo bảo trong bụng cô.
Triệu Vi Lan hổ tức giận, cuối cùng chỉ thể ưỡn cái bụng nhỏ lên, : “Tùy tiện sờ.” Nói xong mắt rưng rưng, xem, chỉ sờ bụng thôi mà gì rào đón nhiều thế, còn tưởng là chuyện đó.
Sau đó, vị cha già nào đó đặt cô xuống giường, lúc mới xổm xuống sờ con của . Cái tư thế liền thành kính, còn áp tai , ngóng một chút.
“Anh thể cái gì ?” Thật là hổ, lỡ bụng cô cứ kêu ùng ục thì ?
“Anh , nó đại khái thích .”
“……”
Cái thật đúng là .
Từ lúc m.a.n.g t.h.a.i đến giờ cô vẫn luôn cẩn thận, kiếp từng mang thai, đời thật đúng là gái lớn lên kiệu hoa đầu. Cho nên chuyện gì cũng chút ngơ ngác, cũng may cô cảm thấy đứa bé trong bụng đại khái thương cô, cũng nôn nghén kịch liệt như . Ngay cả chị y tá ở trạm y tế cũng bảo cái t.h.a.i của cô an .
Đương nhiên cũng là vì cô học y, lúc ở trạm y tế cũng thiếu cách cho nôn. Cái gì mà táo chua, bạc hà, cô một chút để ngửi là ngay. Cái mùi đó, chỉ cần ngửi một chút là thể giảm bớt triệu chứng.
“Vâng, nó vẫn là thực chiếu cố , là một đứa trẻ hiếu thuận.” Đây là con ruột của , vô luận là giống Diệp Minh Kiệt giống thì đều hẳn là đứa hiếu thuận.
nhất là giống Diệp Minh Kiệt, tính cách của cô quá ngây thơ, đôi khi thật sự phân biệt kẻ .
Diệp đại ca là tính tình trầm , cho dù thì trong lòng cũng mười phần sáng tỏ.
Hơn nữa chẳng những mặt lạnh, tâm cũng thật sự cứng rắn. Nếu quyết định một chuyện gì, ai cũng đổi chủ ý của .
Đang suy nghĩ miên man, Diệp Minh Kiệt sờ sờ, đó mới : “Lớn hơn ít.” Mới bao lâu gặp, thể cảm giác nó ở bên trong đang lớn lên.
“Đương nhiên, quần của em đều mặc lớn hơn một . Về , khả năng sẽ xí đấy.” Cũng may, dáng cô gầy, vóc dáng thấp, cho nên hiện tại chỉ cần mặc quần áo rộng rãi một chút là .
Bất quá, chờ đến lúc bụng to vượt mặt thì đúng mùa hè, khi đó thật sự đừng hòng ngoài.
“Xấu cái gì? Em nghĩ cũng thật nhiều, phụ nữ nào m.a.n.g t.h.a.i mà chẳng thế. Rất —— .” Diệp Minh Kiệt đột nhiên chút ngượng ngùng một câu như .
“Thật chăng?” Ai nha, cái dáng vẻ an ủi còn đáng yêu . Kiếp cô chút sợ , bởi vì lúc chữa thương cho , chỉ cần trừng mắt một cái là dễ châm sai huyệt.
Sau đó, cô liền càng ngày càng sợ .
Khó khăn lắm mới kiên trì xong, chờ đến khi gặp , một doanh nhân thành đạt vô cùng thành công, mặt các cô, đó đều là tràn đầy cảm giác áp bách.