Trở Về TN80: Dẫn Cả Nhà Sáu Miệng Sống Tốt Đẹp - Chương 391

Cập nhật lúc: 2025-11-17 04:24:08
Lượt xem: 66

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 391: là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga

Cố Tư Tình khi khai giảng là học lớp mười hai, khai giảng cô bé cảm nhận , khí học tập trong lớp nặng nề hơn hẳn khi. Cô bé cũng tâm ý dồn việc học, tuy bảo lãnh, nhưng cô bé vẫn đạt thành tích .

Tái sinh , dù thể hảo từng bước, nhưng cô bé vẫn cố gắng việc thể.

Việc luyện tập của Cố Tam Tĩnh bên cũng vô cùng căng thẳng, bây giờ là tháng chín, tháng mười một là đến Đại hội Thể thao Toàn quốc, ở giữa chỉ còn hai ba tháng. Cố Kiến Quốc đàm phán xong với ban tổ chức Đại hội Thể thao Toàn quốc, cung cấp chi phí tài trợ, quảng cáo tại Đại hội.

Hôm đó, Cố Tam Tĩnh tập luyện xong buổi sáng, cùng Tả Minh Diễm về ký túc xá lấy hộp cơm, ở cửa gặp Ngải Hướng San dưỡng thương xong trở về. Cô xách túi, đang định mở cửa . Thấy Cố Tam Tĩnh, vẻ mặt cô một thoáng lúng túng, “Hai về .”

Cố Tam Tĩnh gì, Tả Minh Diễm với cô : “Đến lấy hộp cơm ăn.”

“Tớ cũng ăn, chúng cùng .” Ngải Hướng San đẩy cửa , Cố Tam Tĩnh và Tả Minh Diễm cũng theo , lấy hộp cơm ngoài, Ngải Hướng San cũng vội vàng theo họ.

Cố Tam Tĩnh để ý đến Ngải Hướng San, suy nghĩ hẹp hòi, ích kỷ vốn dĩ thể giao du sâu. Thêm việc cô với cảnh sát, nghi ngờ là cô bôi dầu lên bậc thang, Cố Tam Tĩnh quyết định đoạn tuyệt quan hệ với cô .

Ngải Hướng San vẻ như sai tha thứ, khiến nếu cô tha thứ cho cô , thì giống như hẹp hòi. , Cố Tam Tĩnh vẫn để ý đến cô .

Ăn cơm xong về ký túc xá nghỉ ngơi, ký túc xá Ngải Hướng San liền vẻ mặt áy náy Cố Tam Tĩnh : “Tam Tĩnh, tớ xin , lúc đó tớ bong gân chân, thể tham gia Đại hội Thể thao Toàn quốc, trong lòng buồn, thái độ với lúc đó . Tớ xin , xin , tớ thật sự cố ý.”

Cố Tam Tĩnh đặt hộp cơm tủ đầu , : “Thực lúc đó nghĩ gì, bây giờ nghĩ gì, rõ, tớ cũng rõ. Tớ chấp nhận lời xin của .”

Nước mắt Ngải Hướng San bắt đầu chảy, “Tam Tĩnh, lúc đó tớ thật sự cố ý, tớ cũng lúc đó đối xử với như . Lúc đó tớ thực sự hoảng loạn, hức hức hức…”

“Chuyện , đó gì?” Cố Tam Tĩnh chằm chằm mắt cô hỏi, Ngải Hướng San chút luống cuống.

“Gì? Chuyện gì đó?” Cô hỏi.

Cố Tam Tĩnh hừ lạnh một tiếng, “Lúc cảnh sát bảo biên bản, gì?”

Ngải Hướng San nhớ lúc đó , nghi ngờ là Cố Tam Tĩnh bôi dầu lên bậc thang, vẻ mặt càng hoảng loạn, “Tớ… tớ gì cả! Tớ… tớ chỉ quá trình thương lúc đó.”

Cố Tam Tĩnh châm chọc , “Cậu nghĩ xem, nếu tớ lúc đó gì với cảnh sát, sẽ hỏi như ?”

Ngải Hướng San mím môi nắm c.h.ặ.t t.a.y , Cố Tam Tĩnh : “Cậu với cảnh sát, nghi ngờ là tớ bôi dầu lên bậc thang. Ngải Hướng San, cũng tớ tham gia Đại hội Thể thao Toàn quốc . Chuyện , thì đừng ở chỗ tớ giả vờ, cũng đừng như tớ tha thứ cho của tớ.”

Cố Tam Tĩnh lên giường nghỉ ngơi, Ngải Hướng San ở đó lâu, Cố Tam Tĩnh đang giường : “Cậu cũng đừng gì, đây quan hệ chúng như , tớ gặp nguy hiểm tại cứu tớ? Cậu ích kỷ là gì?”

“Ngải Hướng San,” Tả Minh Diễm lời cô giọng điệu , “Chúng đều là vận động viên, thương nghĩa là thể mãi mãi thể tham gia thi đấu nữa. Quan hệ thì , quan hệ thì Tam Tĩnh xả cứu ? Dựa chứ?”

Ngải Hướng San lạnh một tiếng, “Bây giờ vui nhất chẳng ? Với thành tích của căn bản thể tham gia Đại hội Thể thao Toàn quốc.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tro-ve-tn80-dan-ca-nha-sau-mieng-song-tot-dep/chuong-391.html.]

Tả Minh Diễm nhún vai, “Tớ chỉ là may mắn thôi, ghen tị cũng .”

Ngải Hướng San nắm chặt tay, lườm Tả Minh Diễm một cái ngoài. Cố Tam Tĩnh dậy với Tả Minh Diễm: “Đã ầm ĩ đến mức , vẫn là với huấn luyện viên đổi ký túc xá .”

Ở chung một ký túc xá, lẽ sẽ cãi suốt ngày.

Tả Minh Diễm lời cô gật đầu, “Chiều nay chúng với huấn luyện viên.”

Hai xong, chiều luyện tập gặp huấn luyện viên liền chuyện đổi ký túc xá, huấn luyện viên cũng đây Ngải Hướng San và Cố Tam Tĩnh chút xích mích vui, liền : “Được, để Ngải Hướng San chuyển đến ký túc xá khác, điều thêm hai ký túc xá của các , luyện tập .”

“Cảm ơn huấn luyện viên.”

“Cảm ơn huấn luyện viên.”

Cố Tam Tĩnh và Tả Minh Diễm cùng đến sân luyện tập, khi đến nơi thì thấy Ngải Hướng San đang chuyện với mấy đồng đội, thấy họ đến, mấy lập tức im lặng, giữa chừng còn hai vẻ mặt chột .

“Không Ngải Hướng San gì với họ nữa?” Tả Minh Diễm chút tức giận, Ngải Hướng San đây như , một chuyện đổi như một khác?

Cố Tam Tĩnh kéo cô luyện tập, miệng : “Làm mấy trò tiểu xảo, lỡ thời gian luyện tập của chính họ.”

“Tam Tĩnh, tớ cuối cùng cũng tại thành tích .” Tả Minh Diễm theo Cố Tam Tĩnh về phía phòng đồ, : “Trong đầu chỉ luyện tập, gì khác.”

Khi một dồn hết tâm trí một việc, thành công cũng khó.

Buổi luyện tập buổi chiều kết thúc, khi Cố Tam Tĩnh và Tả Minh Diễm trở về ký túc xá, Ngải Hướng San đang dọn đồ, thấy hai họ hừ một tiếng, dọn đồ xong liền . Cố Tam Tĩnh và Tả Minh Diễm nhún vai, tâm trạng họ .

Hai ngày ký túc xá của họ thêm hai đồng đội mới, đều là mới tuyển đội nhảy cầu. Hai cô bé mười hai, mười ba tuổi, ngoan ngoãn dễ thương, dễ hòa hợp.

Việc luyện tập tiếp theo coi như thuận lợi, chỉ là Tiêu Chí Cương thường xuyên lảng vảng bên cạnh cô , Cố Tam Tĩnh bực bội vô cùng. Hơn nữa, trong đội còn đồn thổi, hai họ đang yêu , thực sự nghĩ đến thấy ghê tởm.

Sau thực sự quá bực , liền gọi điện về nhà họ Hạ, với bà lão Hạ về chuyện của Tiêu Chí Cương một , cuối cùng còn : “Bảo con tìm phụ .”

Bà lão Hạ xong vội : “Được , ngày mai sẽ bảo con tìm phụ .”

Cúp điện thoại bà lão Hạ với Phùng Hải Lan: “Tính cách đứa trẻ Tam Tĩnh .”

Phùng Hải Lan , “Thẳng thắn bộc trực .”

Bà lão Hạ cũng , “Nguyệt Cúc họ quá khách sáo với chúng , như Tam Tĩnh thì bao, chuyện gì cứ với gia đình.”

Buổi tối ăn cơm, bà lão Hạ liền chuyện Cố Tam Tĩnh ở trường, với Hạ Chính Minh: “Hình như bố của Tiêu Chí Cương đó lãnh đạo gì đó ở Tổng cục Thể d.ụ.c Thể thao, con giải quyết chuyện , đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.”

Loading...