Tô Kỳ thành thật cầm b.út lên chuẩn đại chiến mấy trăm hiệp với bài tập mà giáo sư giao, đáp:
“Em giận, chỉ yên tĩnh học hành, mai còn trở thành phú bà nữa.”
“Ồ? Có ước mơ ý chí là . Làm phú bà b.a.o n.u.ô.i nhé?” Cung Duật tiến tới gần, phía lưng cô thủ thỉ một câu.
“Nuôi chú á?” Tô Kỳ ngẩng đầu lên như thể kể chuyện . “Chú tiền thì nuôi em chứ? Vả nếu em thật sự trở thành phú bà thì lúc đó chú bốn, năm mươi tuổi , em sẽ tìm các em trai sinh viên cần sugar mommy để bao nuôi!”
Cơ mặt của Cung Duật ngay tức khắc cứng đờ, cô nhóc mà ý nghĩ táo bạo đến mức tìm trai trẻ, đây là đang trắng trợn chê già ? Còn cái gì khi đó lớn tuổi, đau lòng chịu .
Thấy Cung Duật chằm chằm , Tô Kỳ che miệng :
“Em đùa thôi, trở thành phú bà em sẽ nuôi chú và con của chúng nữa, nha?”
Lời ngon tiếng ngọt thì ai cũng thích , mà Tô Kỳ còn nháy mắt với Cung Duật thể hiện, chỉ thể “ừm” kỳ kèo:
“Nếu em nghĩ tới việc sinh con cho thì thôi, sinh ba đứa .”
Phụ nữ thời hiện đại lấy chồng khá trễ, hai mươi mấy tuổi mà ai rước về thì tính là “ế” nhưng bây giờ ba mươi tuổi yêu ai cũng bình thường. Tô Kỳ mặc dù khá thoải mái trong chuyện yêu đương nhưng cô thích gò bó, kết hôn sớm, thậm chí sợ sinh. Rất tiếc khi phá hỏng mong ước của !
“Không, chú mơ!”
Tô Kỳ thẳng thừng phẩy tay, cúi đầu gì đó. Cung Duật cũng cảm thấy bây giờ còn sớm, nên tiếp việc sinh đẻ nên chỉ im lặng xem cô học bài.
Chữ của Tô Kỳ ngay ngắn và chút tròn tròn đáng yêu, liếc mắt qua vài , ở một góc đáng chú ý nào đó, Cung Duật thấy tên của .
Cụ thể thì bé cưng “Cung Duật là đồ l.ừ.a đ.ả.o”.
Tay vươn chỉ dòng chữ , Cung Duật hỏi:
“Ý của em là gì?”
Anh giờ vẫn thành thật, gì đều chủ động khai báo với cô, thể l.ừ.a đ.ả.o ?
Tô Kỳ phát hiện thì quýnh quáng dùng tay che , cô :
“Chú gì em hiểu!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-18.html.]
Cô đẩy tay , vội vàng dùng quyển vở bên cạnh che dòng chữ . Cái là hôm , khi Lưu Ly chạy sang đây tìm Cung Duật đưa quà cô bực bội mà ghi . Nếu lật xem những quyển vở khác cùng với vở nháp, chắc chắn còn nhiều hơn nữa.
Sợ lộ mấy thứ , Tô Kỳ lên đẩy Cung Duật ngoài và :
“Chú đừng em mất tập trung nữa, đến giờ học !”
“ thấy rõ ràng…”
“Không thấy gì cả, em gì hết!”
Cung Duật còn dứt lời bạn gái đẩy ngoài khóa cửa .
Cạch.
Âm thanh chốt khóa từ bên trong bất lực, chỉ thể chúc ngủ ngon với cô về phòng .
Tô Kỳ thở phào nhẹ nhõm, lúc mới xuống điều chỉnh tâm thái để tiếp tục chuyện học bài.
Ở bên , Cung Duật giường lăn lộn mãi chẳng thể chợp mắt nổi. Đưa Tô Kỳ về nhà là để tiện cho việc ôm ấp bày tỏ tình cảm ư? Cớ bạn gái còn ôm gối ôm, c.h.ế.t tiệt thật!
Cung Duật tức giận đạp văng gối ôm khỏi giường, đó bật dậy chạy sang phòng Tô Kỳ gõ cửa. Cánh cửa hé mở, liền :
“ gặp ác mộng, ngủ .”
“Chú tìm lý do gì khác đáng tin hơn !” Tô Kỳ thừa chắc chắn thể gặp ác mộng, mới rời khỏi phòng cô mười lăm phút thôi đó!
Hai mắt Cung Duật long lanh long lanh đượm buồn, vẻ mặt như một đứa nhỏ ức h.i.ế.p , nếu Tô Kỳ vẫn cho ngủ cùng, sẽ ăn vạ cho cô xem.
Thở dài một tiếng, Tô Kỳ kéo cửa :
“Chú , nhưng quấy phá , em còn học bài nữa.”
“Được, ngoan lắm.”
Cung Duật chạy về phòng lấy một cái gối ánh mắt bất đắc dĩ của Tô Kỳ, hào hứng xuống chiếc giường hồng, ngửi mùi hương quen thuộc từ ga trải giường và tấm chăn mỏng, mới yên tâm nhắm mắt.
thật hề phá Tô Kỳ mà chỉ ngủ thôi, trông còn hưởng thụ.