Hai cứ như lâu, Tô Kỳ mới chậm rãi với :
“Em hiểu ba em mà, sẽ gì chú , chỉ là ngoài miệng thì hùng hổ la mắng một chút.”
“Thật ?”
“Thật.” Tô Kỳ khẳng định chắc nịt.
Hơn mười mấy năm trời sống chung với ba, chẳng lẽ Tô Kỳ còn hiểu ông ? Cô chỉ đang an ủi Cung Duật mà thôi, đến lúc đó chắc chắn ba cô sẽ cho một trận, đây là điều khó tránh khỏi…
Tuy , Cung Duật ngây thơ vẫn tin lời của Tô Kỳ và bắt đầu lẩm bẩm tự trấn an bản .Trong lúc họ đang loạn lên vì vấn đề bại lộ mặt Tô Hoằng, gia đình của Dương Gia Tịch cũng rối tung.
Trong căn nhà cấp bốn cũ kỹ và nhỏ hẹp vang lên âm thanh nức nở của cô gái nhỏ, cha cô nàng thì ở bên cạnh tức giận, lớn tiếng trách móc.
“Mẹ cả ngày, vất vả lắm mới kiếm năm triệu, mà con dùng tiền đó để thuê dân chị đ.á.n.h , con điên hả Tịch?”
Dương Gia Tịch sợ hãi ôm đầu, mặt đẫm nước mắt, cổ họng nghẹn đắng đáp một lời.
Ông Dương tức run , chỉ tay cô mà hô lên:
“Ba cho con ăn học để con thế đó hả? Ai dạy con? Ai dạy con như ?”
Khoảnh khắc mà họ nhận một phong bì dày cộm ghi rõ danh tính thì chút sợ hãi, định vứt , kết quả vẫn vì tò mò mà mở xem. Ông bà tình nguyện đốt luôn cái thứ rõ nguồn gốc , còn hơn thấy con gái biến chất.
Trong phong bì là bằng chứng Dương Gia Tịch mua chuộc đám bên ngoài đến gây sự với Tô Kỳ, cả ảnh chụp khi cô nàng họ đ.á.n.h ngược .
Vết sưng mặt Dương Gia Tịch quá nặng nhưng cũng bầm, nếu học sẽ khác chê nên cô nàng chẳng thèm đến trường nữa.
Ông bà Dương giận thì cũng giận mà vẫn thương con gái, mắng xong thì bà Dương lấy t.h.u.ố.c bôi cho con.
Dương Gia Tịch lóc nức nở:
“Hức… Ba thương con ? Con cũng là hại mà… Mẹ xem mặt con, bây giờ con còn dám đường nữa…”
Nước mắt lăn dài gò má vẫn còn vết tím của cô nàng, thấy mà sợ hãi.
Mặc dù cảm thấy xót xa cho con gái nhưng bà Dương đây là do con bà động nhầm , bà cũng định tìm tố cáo gì. Đây xem như một bài học thích đáng cho Dương Gia Tịch, để cô nàng suy nghĩ kỹ khi .
Bà Dương dặn dò:
“Sau con đừng như nữa, ? Bốc đồng, lỗ mãng, chịu thiệt sẽ là con.”
Ngày hôm Dương Gia Tịch cha giáo huấn đủ điều, mặt ngoài cô nàng gật đầu nhưng sâu thẳm trong lòng vẫn phục. Tất cả đều là tại Tô Kỳ! Hiện tại mí mắt cô nàng sưng nặng, cho dù là đeo khẩu trang học cũng . Mà cho dù bịt kín mặt mũi thì đoạn clip đăng tải mạng xã hội cũng đang phổ biến, đều bàn tán về chuyện .
Dương Gia Tịch ba mắng một trận mới về thả về phòng, cô nàng liền tức giận cầm điện thoại lên, gọi cho Hạ Long Phi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-31.html.]
“Long Phi…”
“Làm ?”
“Cậu định giúp tớ trả thù ư…”
“ và cô thì liên quan gì , đừng tìm .” Hạ Long Phi lập tức tỏ thái độ vui.
Bởi vì sự kiện qua mà Hạ Long Phi cũng ảnh hưởng khá nhiều, chỉ sợ hiện tại còn qua với Dương Gia Tịch, sẽ xem như đồng lõa. Mọi ai mà Dương Gia Tịch hại Tô Kỳ cuối cùng ăn quả đắng chứ?
Hạ Long Phi một chút xíu thương cảm nào, hai câu ngắt điện thoại. Khuôn mặt của Dương Gia Tịch thoáng hiện sự thất vọng, hai mắt dần dần đỏ bừng lên, một bó gối giường gặm nhấm sự tủi .
…
Sáng sớm hôm đó, Cung Duật dậy từ sáu giờ để chuẩn sân bay đón ba vợ tương lai. Trong lòng hiện tại tràn ngập sự tuyệt vọng, hễ nhắm mắt là tưởng tượng cảnh đ.á.n.h bầm mắt.
Anh thở dài, Tô Kỳ đang giường thấy, cô :
“Chú đừng thở dài như nữa, mau già lắm đó.”
Đây là thứ mấy Cung Duật như nữa.
“Em thể yêu thương một chút ?” Cung Duật mở tủ lấy quần áo .
“Cứ như đến lúc cấm thật thì chia tay đó.”
Tô Kỳ lười biếng duỗi duỗi :
“Cùng lắm thì chú chờ em lớn.”
“Chờ? Chờ bao giờ?”
Bây giờ Tô Kỳ cũng là sinh viên năm hai mà còn tính trưởng thành ?
Tô Kỳ lọ mọ xuống giường, xỏ chân đôi dép bông màu nâu sàn nhà, lẩm bẩm đáp:
“Chắc tầm hai mươi bốn tuổi.”
“Lâu thế ?”
Người đàn ông ở bên giật , trầm ngâm nghĩ về tương lai của bản và Tô Kỳ. Cô hai lăm thì ba mươi lăm , khi đó mới quen thì bao giờ cháu cho bế? Phải cách đây lâu còn đòi cho xem mắt chỉ vì nhanh ch.óng kết hôn.