Vốn dĩ nghĩ Tô Kỳ bằng lòng, ai cô từ chối việc ký giấy! Trong một thoáng, Cung Duật cảm thấy tủi .
“Khụ khụ…” Tô Hoằng ho khan: “Con gái, con xem cách dùng từ .”
Tô Kỳ thấy cả bốn đều trợn mắt lên thì vội xua xua tay:
“Á, ý con là từ giờ đến lúc con nghiệp còn đến hơn hai năm, ngộ nhỡ trong thời gian đó con và chú Cung xích mích, yêu nữa thì ?”
Nghe lời thì vẻ Tô Kỳ lo xa và chút quá đáng, nhưng bất kỳ một con gái nào cũng sẽ mang trong nỗi bất an. Hiện tại mới yêu đương bốn tháng, cô còn hiểu hết về Cung Duật, cũng . Thì mai chắc gì vẫn luôn suôn sẻ chứ?
Mọi đều im lặng suy ngẫm, đó nhận sống thực tế nhất, suy nghĩ chín chắn nhất là Tô Kỳ.
Ông bà Cung vội cháu nên nghĩ đến chuyện mà Tô Kỳ , giờ mới thấy đúng thật họ quá hấp tấp.
Tô Hoằng cũng vì sợ con gái chịu thiệt nên nghĩ tới ý tưởng kết hôn sớm mà quên mất yêu đương là một chuyện, cưới về là chuyện khác nữa.
Tô Kỳ sợ hiểu sai nên thêm:
“Con nghĩ phần vội vàng quá, con và chú Cung cần thêm thời gian tìm hiểu kỹ hơn ạ.”
“Bao lâu?” Cung Duật gật đầu, cũng lời Tô Kỳ hề sai. “Em nghĩ chúng nên yêu bao lâu thì thể?”
Nói lời thật lòng, Tô Kỳ cảm thấy tương lai khá mơ hồ. Cô nhíu mày suy nghĩ đáp:
“Em , thể là một hai năm nữa, khi em nghiệp. Nếu khi đó vẫn còn yêu thì tính tiếp.”
Vậy nếu một trong hai cảm thấy tình cảm phai nhạt thì sẽ thế nào? Cung Duật đột nhiên dám tưởng tượng cảnh Tô Kỳ chán ghét .
Bởi vì hai ở bên quá mức hòa hợp, Cung Duật quên mất rằng cuộc đời là trôi nổi bất định, thời gian thể khiến thứ đổi .
Không khí trong phòng khách bất ngờ trùng xuống, ai cũng đều cảm thấy nặng nề. Tô Kỳ cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều, chỉ ý kiến của bản , bây giờ mới hối hận. Cô nên cẩn trọng hơn chứ?
Để cứu vãn tình hình, Tô Kỳ an ủi :
“Con cảm ơn ba và hai bác, còn cả chú Cung nghĩ cho con, nhưng mà thật sự bây giờ con còn nhỏ quá, chờ con lớn một chút nữa nhé? Nếu chú Cung gì với con, thì đến lúc kết hôn cũng muộn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-36.html.]
Cung Duật lời mà nôn nao, chỉ thời gian trôi qua nhanh chút, hai năm ngắn, sợ Tô Kỳ bỏ .
Mới gắn bó mấy tháng mà bi lụy thế , chắc sẽ đến c.h.ế.t.
Người tiếp theo lên tiếng xóa bỏ sự ngượng ngùng của là Cung phu nhân:
“Vậy quyết định theo lời con .”
Bà là một phụ nữ hiền từ, toát cảm giác quý phái, sang trọng. Khuôn mặt trái xoan giống Cung Duật, mặt mũi đường nét cũng rõ ràng, chắc là đây khi còn trẻ cũng thuộc hàng mỹ nhân trăm theo đuổi.
Tô Kỳ giờ mới thời gian quan sát bà kỹ hơn, khỏi cảm thán gen gia đình chú Cung quá . Đương nhiên, gen nhà cô cũng chẳng thua kém gì.
Bốn thêm về vấn đề cưới xin nữa, quà mà Cung gia mang tới mang trong , Tô Kỳ ở tiếp chuyện với chồng tương lai khi ba đàn ông thì… bếp.
Cái chút kỳ quặc, Tô Kỳ hổ :
“Bác gái, chuyện nấu ăn lẽ để con chứ?”
Cung phu nhân một mực giữ Tô Kỳ ở cho , còn đuổi chồng và con trai bếp, bà :
“Con nấu ?”
Tô Kỳ thành thật:
“Không ạ.”
phụ nhặt rau gì đó còn hơn một chỗ, ngại c.h.ế.t .
Cung phu nhân hừm một tiếng:
“Bác cũng giỏi nấu ăn, cho nên ở nhà giúp việc lo, hoặc là bác trai chứ bác giờ đều vụng về. Con cứ ở đây, bác trai và Duật .”
Mẹ chồng tương lai thể hiền hòa dễ mến như chứ? Tô Kỳ thấy mối quá , cố gắng yêu thêm hai năm, chờ nghiệp dọn về ở cùng chồng thôi!
Trong lúc hai phụ nữ ở bên ngoài xơi nước xem tivi thì bếp, Cung Duật đang xắn tay áo lên c.h.ặ.t gà.