Trộm hôn: ngoan nào bé cưng - Chương 42

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-01 04:49:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi ông gọi cho Hạ Long Phi để bàn chuyện thì nhận một câu:

 

“Ông nhận tiền cọc ? Nếu bồi thường cho ! Còn sẽ mang chuyện bêu rếu cho ông còn chút uy tín nào nữa!”

 

Thực chất bản ông cũng bao nhiêu uy tín…

 

“Định cho lời khuyên mà thôi, nếu thì tới đây, đưa cho những thứ thu thập .”

 

“Hừ, coi như ông điều.”

 

Hạ Long Phi xong gọi điện thoại bảo Dương Gia Tịch cùng đến công ty thám t.ử tư để lấy tài liệu, hai xe buýt, ngừng về việc của Tô Kỳ và Cung Duật. Hạ Long Phi dõng dạc tuyên bố:

 

“Chỉ cần lấy bằng chứng, thể khiến Tô Kỳ nghĩ về chuyện của và cô .”

 

“Trước đó bảo rằng hai sẽ là kẻ thù của ư? Bây giờ đổi ý e là sẽ chê.”

 

Quả thật Hạ Long Phi từng lỡ miệng bảo thế, nhưng ngẫm mặt mũi so với khối tài sản kếch xù mà thể sở hữu thì chẳng là gì cả.

 

Hạ Long Phi ánh mắt thâm trầm về phía Dương Gia Tịch lắc đầu:

 

“Cô non nớt quá, cô hiểu .”

 

Bị khinh thường rõ ràng như , Dương Gia Tịch vui c.ắ.n môi, trong lòng thầm mắng cả Hạ Long Phi và Tô Kỳ.

 

Hai ghé tới phòng việc, còn mở miệng đòi đồ thì vị thám t.ử bên trong chủ động đặt một tệp hồ sơ lên bàn và :

 

“Tới thì xem , đây là ảnh chụp mấy hôm nay và thông tin cơ bản mà lấy .”

 

Tại cơ bản? Vì ông dám đào sâu hơn về cuộc sống của Cung Duật , trừ phi ông cút khỏi thành phố vĩnh viễn! Chẳng ghi thù , thật xui xẻo khi nhận trúng công việc như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-42.html.]

 

Hạ Long Phi thấy biểu hiện của đàn ông thì nhíu mày, kỳ lạ, thái độ ông bất thường. Hắn đưa tay lật mở hồ sơ cùng Dương Gia Tịch chụm đầu xem xét.

 

Trong lúc đó, vị thám t.ử vẫn đang chìm suy nghĩ riêng. Thật thành phố lớn như , công ty thì trăm ngàn, ông hết . Chỉ khi theo dõi Cung Duật ông mới hiểu, tên cả công ty riêng, dù nổi tiếng nhất nhưng với trình độ của Cung thị, chắc cũng top mười ở đây.

 

Cậu mới hai mươi chín tuổi thôi… Càng nghĩ, vị thám t.ử càng sầu. Ông đầu sang, thấy hai đứa nhóc mắt mặt mũi nhăn nhó lật tung mấy tấm ảnh lên.

 

“Không thể nào, thể nào, chính miệng …” Hạ Long Phi lắp bắp: “Nói dối, cái , …”

 

Dương Gia Tịch cũng che miệng vì sốc, hóa cái mà họ cho rằng giả dối, sống “ảo” là giám đốc của một công ty lớn như !

 

“Long Phi…” Dương Gia Tịch nhỏ giọng hỏi: “Không ông chú là tên l.ừ.a đ.ả.o ?”

 

“Chính miệng thừa nhận là thuê xe… Khoan , nó! Anh lừa !”

 

Đến giờ phút , cuối cùng Hạ Long Phi cũng nhận bản khác xem là đồ ngốc mà trêu chọc, nhưng tin tưởng, còn trích tiền túi để thuê thám t.ử điều tra khác. Số tiền đó xem như cánh mà bay, hơn nữa một phần trong đó là dụ dỗ Dương Gia Tịch bỏ ! Nếu cô đòi thì thế nào?

 

Vừa mới nghĩ đến đó, Dương Gia Tịch nhíu mày :

 

“Lúc gọi cho thì chuyện thuyết phục lắm, bây giờ thành thế , trả tiền đây!”

 

Trước Dương Gia Tịch còn cảm thấy trai sáng sủa thông minh, là mối tình đầu trong mơ của cô, nhưng ngẫm ngoài cái mặt thì thật sự ngu ngốc. Bây giờ cô hối hận , chỉ thu về tiền khó khăn lắm mới tích góp , tiền mà lỡ tay đưa cho .

 

Hạ Long Phi cũng kiểu dễ chuyện, chỉ vị thám t.ử đang đối diện bảo:

 

“Cô đòi ông . giao hết tài sản cho ông .”

 

Vẻ mặt đàn ông trung niên ngay tức khắc đỏ bừng, ông quát:

 

“Hai đứa nhóc , cút ngoài! Tiền nhận theo hợp đồng, lấy thì về nhà ?”

Loading...