“Ôi trời, xem ai đùa ở đây nè, thiếu hoocmon hài hước !”
“Mọi chỉ đang tìm chút niềm vui nơi công sở thôi, gắt thế?”
Bọn họ ý thức việc đang sẽ mang đến hậu quả gì, cũng chỉ nghĩ rằng bản vui là , chuyện chọc tức nhiều cô gái khác trong nhóm.
Cũng chẳng ai rảnh rỗi để cuộc bình chọn lộ ngoài, kết quả truyền xa, truyền đến tận chỗ Tô Kỳ.
Điện thoại hiển thị tin nhắn từ lạ, nội dung là một bức ảnh chụp. Tô Kỳ ấn xem thử, đó sắc mặt dần dần tái , môi run rẩy vì tức giận.
Có đến 71% ở trong nhóm đó chọn Lưu Ly bạn gái của Cung Duật!
Ting ting.
Lại là vài tin nhắn kèm ảnh gửi đến, những bình luận bên khiến Tô Kỳ thể nào chấp nhận nổi. Cô thở hổn hển từng từ một, càng xem càng thấy điên tiết! Bọn họ dám cô xứng với Cung Duật!
Mỗi con gái đều một mặt yếu ớt, Tô Kỳ cũng chỉ mới mười chín tuổi, đời bao lâu nên tâm lý vững, hễ chỉ cần gặp chuyện là cô sẽ mất bình tĩnh.
Nửa đêm rời khỏi phòng gặp đối tác? Người còn là Lưu Ly - cô gái gần hai phần ba nhân viên ở công ty Cung Duật nhận định sẽ phù hợp trở thành Cung phu nhân tương lai hơn cô, cô nghĩ nhiều thì thật sự khó.
Siết c.h.ặ.t cây b.út trong tay, Tô Kỳ tức giận ném nó một góc gập luôn máy tính .
Cả đêm đó Tô Kỳ cách nào ngủ nổi, điện thoại cài đặt chế độ im lặng đặt ở một góc bàn, thỉnh thoảng xuất hiện tin nhắn và thông báo cuộc gọi đến mà cô chẳng hề . Hoặc , cô cố tình lờ .
Trước khi ngủ Cung Duật vẫn luôn chúc bé cưng của ngon giấc, yêu cô, hôm mặc dù ở công ty việc khá bận vẫn quên nhiệm vụ . Theo lẽ thường, chỉ cần qua vài phút sẽ nhận hồi đáp, mà phê duyệt xong hồ sơ, báo cáo vẫn thấy bạn gái gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-45.html.]
Cung Duật cầm điện thoại gọi thử cũng , ba đều truyền tới tiếng rung chuông tắt.
“Lạ thật…” Cung Duật lẩm bẩm, tính toán là gọi cho Tô Hoằng để hỏi, đó tự lắc đầu bỏ qua phương án .
Dù bây giờ cấm đoán gì nhưng thỉnh thoảng Tô Hoằng vẫn bực bội đem trút giận, nhất đừng tìm ông thì hơn. Chắc lẽ Tô Kỳ ngủ quên hoặc đang học bài . Nghĩ , Cung Duật tiếp tục vùi đầu máy tính.
Đêm, Cung Duật tan trở về nhà. Vừa đặt lưng xuống giường liền thở một dài, quanh quẩn cũng chỉ cắm đầu công việc, mệt.
Mở điện thoại kiểm tra tin nhắn một chút, Cung Duật lập tức bật dậy mắng:
“Mẹ nó!”
Bất chấp sự rã rời của tay chân, cầm vội áo khoác chạy ngoài, đó lái xe đến nhà Tô Kỳ gọi cho Lý Tiêu Nguyên, giọng như sắp phun lửa đến nơi:
“Cậu tra cho là tên khốn nào đăng bài bình chọn vớ vẩn trong nhóm chat của công ty!”
“Vâng? ngay…” Giọng trợ lý mang theo chút ngái ngủ. “Lát nữa sẽ gửi cho sếp.”
Anh thậm chí đến sự tồn tại của cái nhóm đó! Từ đến giờ nhân viên xì xầm chuyện gì cũng mặc kệ vì nó ảnh hưởng đến là , thì khác, với sự hiểu của với Tô Kỳ, cô hẳn giận.
Cung Duật thấp thỏm suốt cả đoạn đường từ nhà đến chỗ Tô Kỳ, khi đỗ xe và mở cửa bước xuống, thấy cửa sổ phòng của Tô Kỳ vẫn sáng đèn.
Đến lúc còn trả lời tin nhắn của thì giống Tô Kỳ chút nào.
Cung Duật rút điện thoại thử liên lạc với Tô Kỳ nữa, kết quả vẫn như , một lời hồi âm.
Anh mặc kệ bây giờ là nửa đêm, thẳng tới nhập mật khẩu mà đây Tô Kỳ cho để mở cổng . Vào , hít một thật sâu tiến tới chỗ cửa gỗ, ấn chuông. Lúc Tô Hoằng hẳn đang ngủ, phiền như , chuẩn sẵn tinh thần ăn một cú vô ảnh cước.