Thấy con trai ngoan ngoãn xuống sofa, bà hỏi:
“Con quen thế?”
Người ở đây chắc chắn là nhắc tới Tô Kỳ, Cung Duật nghẹn lời bắt đầu từ , bởi lẽ và cô vô tình quấn lấy trong cơn say. Việc mà để lộ thì chỉ cạo đầu , ba của Tô Kỳ cũng sẽ đuổi đ.á.n.h đến tận cùng Trái Đất cho xem.
Cung Duật thêu dệt chuyện mà bình tĩnh chút hoang mang:
“Con và Tô Kỳ quen qua một bữa tiệc.”
“Gia đình con bé ?”
Bà Cung thả thứ trong tay lên bàn, hai mắt mở to con trai. Vấn đề khá quan trọng, bởi vì cẩn thận thể tố dụ dỗ con gái nhà lành.
Cung Duật im lặng đáp mà chỉ bà, từ sâu trong mắt là sự đấu tranh giữa việc khai thật và giấu nhẹm việc.
Bà Cung tức giận chau mày:
“Gia đình con bé đúng ?”
Thấy con trai gật đầu, bà Cung đưa tay vuốt mặt. Thằng con của bà giống cha nó như đúc nhỉ? Ngày xưa chồng bà cũng lén la lén lút tán tỉnh bà giấu giếm gia đình hai bên đến tận khi bà mang thai… Nghĩ đến đây bà hoảng hốt dặn dò:
“Yêu đương lành mạnh thì ngăn cấm, nhưng mà đừng để đến lúc bụng bự cưới chạy bầu ? Con gì con gái nhà … ?”
Bà hỏi trong sự tuyệt vọng, thằng nhóc hai mươi chín tuổi , nó gì bà mới thấy sai đó!
Cung Duật ở mặt chỉ như một tên oắt con, bao nhiêu tâm sự đều bà thấu hết, cho nên dám dối mà thành thật khai báo:
“Có …”
“...” Bà Cung cạn lời, chỉ đưa tay đỡ trán. “Ôi, trời ơi…”
Trước tiên bà bình tĩnh , chuyện thể qua loa , cũng thể với chồng.
“Nếu động đến con nhà thì chuẩn tinh thần , cưới cho .”
“Mẹ.” Cung Duật giật . “Bây giờ lúc!”
Mẹ con trai cha vợ đuổi đ.á.n.h ? Có cho tiền, ăn gan hùm mật gấu thì cũng dám ở mặt của Tô Hoằng một câu:
“Anh Tô, và con gái đang hẹn hò, từ nay sẽ gọi là ba.”
Nghĩ thôi liền thấy bất , ít nhất khi việc hợp tác ăn của họ kết quả và xong xuôi thì Cung Duật sẽ nỗ lực để phát hiện.
Bà Cung nhức đầu với tình hình của con trai nhưng cũng nên gì bây giờ:
“Trước tiên để liên lạc cho bên , hủy buổi hẹn tối nay .”
“Cảm ơn …”
Cung Duật còn kịp thở phào nhẹ nhõm thì :
“Nhớ đấy, ăn chịu trách nhiệm, chuyện thất đức.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-5.html.]
Cung Duật luôn im lặng gật đầu, gì nấy, thực chất còn dám Tô Kỳ giận chứ gì đến việc ngủ với xong thì chạy mất. Anh còn đang sợ cô gái nhỏ chê lớn tuổi, già còn phong độ mà bỏ .
Thấy gọi điện thoại, Cung Duật yên tâm trở về phòng, đó tìm mua giúp một món đồ cần thiết cho buổi hẹn tối nay.
“Mua cái , đem đến nhà cho .”
Trợ lý thấy bộ đồ lót ren màu đen quyến rũ mà ông chủ gửi liền hoảng hốt. Ngồi thừ cả mấy phút, mới ròng gửi tin đáp:
“Ông chủ, … còn… còn bạn gái, đừng như …”
Cung Duật tin mà sốc đến nỗi phun m.á.u, gọi điện thoại cho đối phương, đó quát:
“Mẹ nó, mua cái cho bạn gái, nghĩ mua cho ? trông giống sở thích biến thái như thế ? Cậu chán sống hả?”
Trong đầu Cung Duật bất giác hiện hình ảnh trợ lý của mặc bộ đồ lót s.e.x.y mà Tô Kỳ mua, cả lập tức , hai mắt hoa lên.
Trợ lý tiếng hét của dọa sợ, im lặng một lát mới mừng rỡ :
“Không mua cho ?”
“Lý Tiêu Nguyên, điên ?”
Lý Tiêu Nguyên sụt sịt hai tiếng:
“Tại vì từ đến giờ giám đốc bạn gái, cũng đột nhiên hẹn hò với ai đó, đều đồn đãi … sở thích đặc biệt.”
Sắc mặt Cung Duật lúc đen thể so với đ.í.t nồi, siết c.h.ặ.t điện thoại, lạnh giọng hỏi:
“Tên nào đồn?”
“Bên đều đồn…”
“Ngày mai lập tức loan tin, trong vòng một ngày tất cả trong công ty bạn gái, hiểu ?”
Để là tên khốn nạn miệng tiện nào dám tung tin đồn bậy thì sẽ lập tức cho kẻ đó một trận. Lý Tiêu Nguyên cảm nhận lửa giận hừng hực của ông chủ nên ngoan ngoãn đáp:
“Vâng, còn bộ đồ …”
“...”
Cung Duật rốt cuộc hôm nay gặp vận xui gì, hết chuyện đến chuyện khác mất vui.
…
Buổi tối, Tô Kỳ mở hộp quà mà Cung Duật mang đến cho bất mãn chu môi:
“Bảo chú mua bộ ren mà, biến thành cái ?”
Trong hộp là một bộ quần áo nhân viên văn phòng bình thường nhưng kỹ thì phần váy ngắn, gần như chỉ đủ để che phần m.ô.n.g, là thiết kế đặc biệt để cho các cặp đôi thúc tiến tình cảm.
Cung Duật kéo cà vạt, :
“Bộ hết hàng .”
Anh thể dối, bởi vì lúc chỉ cần nghĩ tới bộ đồ lót đó thì hình ảnh Lý Tiêu Nguyên uốn éo mắt hiện , “bé Cung” lập tức mất hết tinh thần!