Nói thật, Tô Kỳ cảm thấy ấm ức. Cô ấm ức vì những đều cho rằng cô xứng với , họ cuộc bình chọn như thế giống như vả thẳng mặt cô . Việc khác gì sỉ nhục, hạ thấp sự tự tin của cô chứ?
Chính bản cô cũng cảm thấy còn thiếu sót, bằng Lưu Ly - một phụ nữ trưởng thành, sự nghiệp riêng trong tay.
Hai mắt Tô Kỳ đỏ lên, dần dần mất khống chế. Cung Duật lái xe đưa cô đến một vườn hoa cải bạt ngàn dừng , lúc đầu mới thấy mặt Tô Kỳ là nước mắt. Cô từ bao giờ chính cô cũng rõ.
Cung Duật lập tức bối rối đưa tay cởi dây an nghiêng qua ôm lấy cô, để đầu cô tựa vai , nhẹ giọng dỗ dành:
“Không , xin , sai , sẽ kể cho em thứ.”
“Chú… Chú thấy họ , chúng hợp ?” Tô Kỳ nức nở ôm c.h.ặ.t lấy , như một đứa trẻ ức h.i.ế.p mà òa .
Mặt ngoài quan tâm, trong lòng thấy thật bất công. Cô thể nhất, tuyệt nhất nhưng Cung Duật lựa chọn cô, họ quyền gì xen chứ?
“ quan tâm họ gì, em xinh xắn đáng yêu nũng, thích kiểu nũng của em, thích cách em dựa dẫm thì ? Phụ nữ quyền nhõng nhẽo với đàn ông của họ, khác gì tư cách phán xét em!”
Cung Duật cứ ngỡ rằng Tô Kỳ giận là do giấu giếm nhiều gặp mặt Lưu Ly thôi, hóa cô còn để ý tới bài bình chọn như thế.
Anh tháo dây an của Tô Kỳ ngả lưng ghế của cho thoáng hơn, kế tiếp kéo cô sang đùi mà ôm. Tô Kỳ chỉ che mặt nức nở, để mặc lôi kéo.
Cung Duật ôm gọn Tô Kỳ, một tay ôm cô một tay khác ấn nút điều khiển, đóng phần mui lên để ai họ.
Cô gái nhỏ úp mặt n.g.ự.c thút thít lẩm bẩm mãi về chuyện cái cuộc bình chọn nào đó Cung Duật thấy đau lòng.
Tô Kỳ nghiêng đùi , cứ lẳng lặng rơi nước mắt mãi.
“Em quan tâm gì bọn ?” Cung Duật vuốt tóc cô tai, nhẹ nhàng : “Nếu chuyện gì thì với là .”
Tuy rằng nỗ lực hết sức nhưng mất một lúc lâu mới thể dỗ cho Tô Kỳ bình tĩnh , Tô Kỳ lớp trang điểm nhạt mặt lem luốc hết sạch, cô dùng tay lau nước mắt phát hiện .
“C.h.ế.t , hu hu…”
Cô dùng cả hai tay che mặt cho , miệng lẩm bẩm:
“Em lắm, cho chú xem.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-51.html.]
“Có .”
“Có !”
“Không mà, em lúc nào cũng xinh.”
Trong lòng , Tô Kỳ bao giờ xí cả, cho dù là khi đầu tóc cô rối tung, mặt mày phờ phạc sáng ngủ tay chân giơ thành hình dạng kỳ quặc đều đáng yêu.
Cuộc sống của cũng khá nhạt nhẽo, một cô gái thỉnh thoảng dỗi để dỗ khiến nó thêm chút màu sắc. Đương nhiên, thỉnh thoảng thôi, nếu mỗi ngày chạy theo an ủi cô một thì ai chịu nổi.
Thật may, Tô Kỳ kiểu ương bướng bất chấp.
Mặc dù Cung Duật cô luôn xinh nhưng tin , Tô Kỳ huơ tay tìm túi xách của .
“Em lau mặt !”
Cung Duật “lúc em ngủ há miệng cũng thấy ” nhưng sợ chọc giận cô nên thôi, cứ để cô đầu sang chỗ khác dùng khăn giấy ướt lau vết mascara lem.
Làm xong hết thảy, Tô Kỳ mới sang chu môi với Cung Duật:
“Mất hết hình tượng của em .”
Cung Duật đưa tay lau khóe mắt cho cô, :
“Hết giận đúng ?”
“Chú hứa .”
“Hứa gì?” Cung Duật hỏi: “Hứa sẽ kể em chuyện của ?”
Thấy cô gật gật đầu, bật đó :
“Được , hứa với em. sẽ chú ý hơn. Còn em, đừng hở chút là tắt máy thèm điện thoại, gì với ngay, hiểu chứ?”
“Được.”
“Ngoan.” Cung Duật sờ sờ tóc cô: “Em xuống dạo chụp ảnh ? Đang là mùa hoa cải.”