Trộm hôn: ngoan nào bé cưng - Chương 52

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-01 04:53:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Tô Kỳ mới tâm trí mà quan sát xem họ đang ở , cô nghiêng đầu thì phát hiện ngay bên ngoài, ánh tà dương đỏ thẫm đang bao trùm những bông hoa vàng ruộm. Không ít các cô gái đều đang bên cạnh vườn hoa tạo dáng, chụp ảnh.

 

Tô Kỳ động lòng, con gái mà, ai thích vài tấm ảnh để đăng lên ? Cô mở gương bản hít hít mũi:

 

“Chú chờ em trang điểm !”

 

Cung Duật tiếp tục đưa khăn giấy cho cô, cưng chiều “ừm” một tiếng.

 

Lúc đó Tô Kỳ hăng hái mà dặm phấn, kế tiếp chạy tạo dáng, may mắn lúc còn nắng, nếu thì ảnh sẽ nữa. Cô hì hục nghĩ các kiểu nhất chạy về phía Cung Duật :

 

“Thế nào? Ảnh ạ?”

 

Mới còn oa oa buồn tủi mà hồi phục nhanh thật, Cung Duật thầm nghĩ đó đưa điện thoại cho cô.

 

Tô Kỳ mở xem thử, mặt dần dần đen . Cô quên mất đàn ông chụp ảnh chứ! Xấu, quá, là góc c.h.ế.t, chụp lúc cô nhắm mắt, chụp khiến chân cô giảm hai mươi xen-ti-mét, lúc tóc bay quật trong mặt…

 

Cô đ.á.n.h n.g.ự.c Cung Duật một cái :

 

“Chẳng thà chú đừng bảo em xuống chụp ảnh còn hơn!”

 

thấy mà.” Cung Duật tỉnh bơ đáp, những tấm ảnh đầy nghệ thuật , khen: “Kỹ năng chụp ảnh của tiến bộ nhiều đó.”

 

Tô Kỳ chịu thua, nhắc nữa, mấy chục tấm chỉ một tấm tạm .

 

Sau khi nỗ lực điều chỉnh góc chụp và hướng dẫn Cung Duật mà thành, vẫn cho những tấm ảnh chẳng dám thẳng, Tô Kỳ bỏ cuộc, cất điện thoại trong túi.

 

Cung Duật vẻ áy náy việc , hắng giọng dò hỏi:

 

đưa em ăn gì đó nhé?”

 

“Không cần ạ.”

 

Cô gái ngang qua thẳng về phía xe, chỉ thể tung tuyệt chiêu để cô ai là nắm đằng cán trong mối quan hệ . Anh :

 

“Em định ăn thịt nướng với thật ?”

 

Tô Kỳ khựng , đến món yêu thích thì đầu tự động nảy , cô ăn, ăn ăn! mà bây giờ đổi ý muộn, ngại lắm! Cô siết c.h.ặ.t nắm tay, đầu Cung Duật, chờ thêm câu nữa sẽ lập tức miễn cưỡng đáp ứng. Ai ngờ Cung Duật tỏng trong lòng cô nghĩ gì, đó khoanh tay , khóe môi cong lên đầy ngả ngớn.

 

Tô Kỳ giả vờ thấy:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-52.html.]

“Chú gì?”

 

“Không gì.”

 

“Có mà!”

 

“Không hề.” Cung Duật tới bên cạnh mở cửa xe cho cô : “Về thôi.”

 

Tô Kỳ bám lấy cánh tay của Cung Duật hô:

 

“Chú chú đói lắm còn gì? Em sợ chú cô đơn nên sẽ với chú!”

 

Lúc còn liêm sỉ gì nữa, đồ ăn ngon là chân ái! Thấy Tô Kỳ bám dính lấy mà bịa chuyện, bật , bất lực đáp:

 

“Không , lát nữa về nhà sẽ ăn .”

 

“Chú!” Tô Kỳ đ.á.n.h yêu một cái, đổi là tiếng càng thêm sảng khoái.

 

Người đàn ông đưa tay đỡ eo cô :

 

“Đi thôi, đưa em ăn thịt nướng.”

 

Cái gì thể chứ món ăn yêu thích của Tô Kỳ thì nắm rõ lắm. Hai đưa ăn thịt nướng, Tô Kỳ vui vẻ uống hai ly rượu, khuôn mặt đỏ lên, lúc ăn miếng to còn khiến gò má nhô lên một cục. Cung Duật đưa tay vuốt tóc cho cô dặn dò:

 

“Ăn từ từ thôi.”

 

Trong quán đầy tiếng ồn, giọng phục vụ lên món, giọng khả ố của mấy ông chú bàn bên, nhưng mà Tô Kỳ vẫn thể rõ mồn một giọng dịu dàng của Cung Duật. Khoảnh khắc , cô quên cả việc nuốt xuống thứ trong miệng, chằm chằm .

 

trai, cần như thế.”

 

Tô Kỳ đang ăn nên đáp mà trợn mắt phản đối. Đẹp trai thật nhưng cần mặt cô khoe khoang thế? Tự luyến quá chừng. Mặc dù hai mươi chín tuổi nhưng tính cách vẫn khá hài hước, thoải mái khi cần, lúc nào cũng nghiêm túc, bởi Tô Kỳ thích cảm giác ở gần .

 

Xong xuôi, Cung Duật đưa Tô Kỳ về nhà. Vốn dĩ đưa cô về Tô gia nhưng hiểu giữa đường đổi ý mà đổi hướng.

 

Tô Kỳ cảm thấy lạ nên hỏi: “Khoan , đường về nhà chú mà?”

 

“Thì về nhà .”

 

“Chú cơ hội quá đó.”

 

Cô hừm một tiếng, rút điện thoại soạn tin nhắn gửi cho ba , là sẽ ở nhà bạn ngủ. Tất nhiên thì ba cô cũng sẽ rằng “bạn” ở đây đang ám chỉ ai

Loading...