Không giống gia đình Cung Duật, ít nhất cha vẫn nương tựa , còn Tô gia chỉ cô. Bình thường Tô Kỳ nghĩ nhiều lắm, cô cho rằng lấy chồng gần thì qua chẳng tốn mấy phút, đột nhiên nhận cô thể ở bên cạnh cha già mãi . Sau sinh con nhỏ, cô cũng sẽ bận rộn…
Suy nghĩ linh tinh một lúc lâu, Tô Kỳ mới phát hiện trễ mười lăm phút mà vẫn thấy bóng dáng của ba . Bình thường bận ông sẽ nhắn với cô, hôm nay nhỉ?
Cô cầm điện thoại lên, tay mới gõ điện thoại của ba thì bỗng lạ gọi đến.
“A lô?”
“A lô, xin hỏi đây điện thoại của cô Tô Kỳ ạ?”
“Vâng, là .”
“Chúng là của bệnh viện trung ương, ông Tô gặp t.a.i n.ạ.n đường cao tốc, mặt ông gọi điện thoại cho nhà, mong cô...”
Những lời đó Tô Kỳ nữa, trong tâm trí của cô chỉ ba chữ “gặp tai nạn” đang quanh quẩn, như một đòn chí mạng đ.á.n.h n.g.ự.c cô. Cô cứng đờ mấy giây đó hoảng loạn xông về phía đường lớn, vẫy tay đón taxi. Lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, Tô Kỳ òa kìm , cố gắng liên lạc cho Cung Duật. Anh bắt máy thấy tiếng cô nức nở:
“Chú ơi, ba em gặp t.a.i n.ạ.n , chú đến bệnh viện với em ? Chú ơi… Em đây?”
Nước mắt trượt dài gò má rơi xuống đùi Tô Kỳ, cô sợ hãi, hoảng loạn, giống như rơi xuống vực sâu đang cố tìm một nhành cây để bám víu .
Cung Duật vội lên tiếng an ủi:
“Không , lập tức qua đó với em.”
“Chú ơi…”
Tô Kỳ gọi một tiếng bù lu bù loa, chờ taxi đến nơi, váy của cô thấm ướt một mảng. Cô trả tiền taxi xong liền đẩy cửa chạy như bay trong bệnh viện, sự sợ hãi ngày một tăng cao cô thở nổi, bước chân cũng loạn.
Y tá thấy mặt mũi cô đầy nước mắt, tóc tai rối bù thì lên tiếng:
“Cô bình tĩnh , tiên cô bình tĩnh thì mới thể thông báo tình hình của ông cho cô .”
“Chị y tá, chị cứ ! Ba của thế nào ?” Giọng Tô Kỳ run rẩy, tay chân cũng lạnh ngắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-60.html.]
“Ông đang ở trong phòng cấp cứu, vì tiên cô thủ tục nhập viện, nếu vấn đề gì sẽ lập tức với cô.”
Dù y tá cố trấn an Tô Kỳ nhưng cô vẫn ngừng vì sợ hãi, hoảng loạn. Bàn tay cầm b.út run rẩy khiến dòng chữ giấy nguệch ngoạc, cô xong thông tin, y tá :
“Cô sang bên chờ , đừng lo, chúng sẽ cố gắng hết sức.”
Tô Kỳ hỏi thêm nhưng còn kịp mở miệng thì y tá vội vã mất, cô đan hai tay đặt n.g.ự.c, lẩm bẩm cầu nguyện, chốc chốc ngẩng đầu về phía phòng cấp cứu.
Thời gian trôi qua mỗi phút mỗi giây đều như đang dày xéo trái tim cô. Cô chỉ còn một duy nhất là ba mà thôi, nếu ông còn nữa thì cô sống tiếp thế nào?
Không, ông sẽ ! Ba cô là một , giờ vẫn luôn bỏ tiền từ thiện, hỗ trợ nghèo, ông bao nhiêu việc tích đức như , chắc chắn sẽ sống lâu trăm tuổi!
Tô Kỳ siết c.h.ặ.t hai tay , vì dùng lực quá mạnh mà các đầu ngón tay trắng bệch.
Khi Cung Duật chạy đến nơi, Tô Kỳ đang một góc mà cúi đầu xuống, hai tay che mặt cố bình tĩnh .
Anh sải bước về phía Tô Kỳ cất giọng khẽ gọi:
“Tô Kỳ.”
Hành lang vắng lặng chỉ còn âm thanh thút thít của cô gái nhỏ, Cung Duật nhịn , vươn tay ôm cô lòng.
Cung Duật vỗ về lưng Tô Kỳ, để cô vùi mặt n.g.ự.c nhẹ nhàng trấn an:
“Không .”
Đáp trả là tiếng nấc nghẹn ngào của Tô Kỳ, cô đưa tay nắm c.h.ặ.t góc áo của , sự sợ hãi dần dần xâm chiếm tâm trí cô. Đã qua hơn nửa tiếng kể từ lúc cô nhận tin đến giờ mà đèn phòng cấp cứu vẫn đỏ rực dấu hiệu chuyển xanh, cô ngẩng đầu bao nhiêu !
“Chú ơi…” Tô Kỳ nhỏ giọng gọi Cung Duật.
“ đây.”
Cung Duật giữ c.h.ặ.t cô trong vòng tay, lúc chính cũng bất lực thể gì. Anh chỉ là một bình thường khả năng thao túng sinh mệnh khác, thật đáng buồn, khi cô đang đau khổ dày vò chính thì cũng chỉ thể cho cô mượn vai để .
Hơn ai hết, Cung Duật hiểu rõ tình cảm cha con hai họ thế nào.