Trộm hôn: ngoan nào bé cưng - Chương 61

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-01 11:21:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Qua hơn mười phút , khi Tô Kỳ cảm giác hai mắt sưng vù đau rát, cửa phòng cấp cứu cuối cùng cũng mở .

 

Bác sĩ xuất hiện thì Tô Kỳ lập tức bật dậy xông tới, cô im lặng ông nhưng ánh mắt mở to đầy hoảng loạn cho lời . Không để cô chờ lâu, bác sĩ :

 

“Cô là nhà của ông Tô? Ông qua cơn nguy kịch nhưng cần chuyển về phòng hồi sức thêm một thời gian. Phần đầu ông va đập khá mạnh, nhiều chỗ chấn thương cũng nặng, điều nguy hiểm đến tính mạng.”

 

Tô Kỳ cảm giác chân như nhũn , cô bám lấy tay của Cung Duật để thẳng hơn, cúi đầu cảm ơn với bác sĩ. Không , ba ! Nếu thật sự điều chẳng may xảy với ba, cô nhất định sẽ chịu nổi.

 

Bàn tay đặt bên vai Tô Kỳ nhẹ nhàng vỗ vỗ, Cung Duật :

 

“Em bình tĩnh chứ?”

 

Cô gái nhỏ gật gật đầu, đưa tay lên lau nước mắt.

 

Tô Hoằng chuyển về phòng riêng, Tô Kỳ ở xem chừng ông còn Cung Duật ngoài mua ít đồ cho họ.

 

Người đàn ông trung niên giường hé mắt con gái, thấy cô đến nỗi mắt sưng húp, ông miễn cưỡng mở miệng:

 

“Khóc cái gì? Ba phúc lớn mạng lớn mà… Khụ…”

 

Vết thương ở bụng nhói lên ông đau đớn, chân mày lập tức nhíu . Tô Kỳ nhổm dậy, xót hết cả ruột gan mà :

 

“Ba nghỉ , ba đừng nhúc nhích, con sợ lắm!”

 

Tô Hoằng đưa tay xoa xoa tóc con gái, ánh mắt yêu thương dịu dàng. Ông cũng nỡ để con bé một , ông còn con mặc váy cưới lễ đường, thấy cháu ngoại của chào đời, thể như ?

 

Nói một hai câu đủ mệt, Tô Hoằng hiệu ông ngủ, Tô Kỳ cũng hiểu ý bên cạnh ông.

 

Cô chờ cho ba ngủ mới ngoài tìm khăn giấy ướt lau mặt mũi, y tá dặn dò cô thời gian để ý tới ông nhiều một chút, nếu triệu chứng gì thì báo ngay cho họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-61.html.]

 

Tô Kỳ an tâm một lát thì thấy lo, liệu di chứng .

 

May mắn là kỳ thi kết thúc nên giờ cô rảnh rỗi hơn một chút. Sau khi trở về tắm rửa quần áo xong, cô mang theo lap top đến phòng bệnh của ba mà học bài. Lúc ông nghỉ ngơi thì cô cạnh lặng lẽ báo cáo, chờ ông tỉnh sẽ rót nước, chuẩn cháo bón cho ông.

 

Nửa đêm, bởi vì ngủ quá nhiều nên Tô Hoằng giật tỉnh giấc. Ông mở mắt , nghiêng nhẹ đầu sang bên cạnh.

 

Con gái ngoan nửa nửa dựa giường bệnh của ông mà nhắm mắt , tiếng hít thở đều đều cho thấy cô ngủ say.

 

Hai mắt Tô Hoằng cay xè, ông đột nhiên kìm nước mắt. Bé con của ông lớn . Mới ngày nào ông chỉ cần một tay cũng thể bồng bế Tô Kỳ, nay cô trở thành một thiếu nữ trưởng thành.

 

Ông nỡ rời xa con gái, nhưng ông sẽ gả con bé cho Cung Duật.

 

Khoảnh khắc chiếc xe tải phía đột nhiên phanh gấp ông kịp phản ứng, Tô Hoằng tưởng chừng như sẽ c.h.ế.t. Ông nghĩ Tô Kỳ nhất định sẽ buồn.

 

Trời cao mắt, thương xót cho cha con ông, bắt ông quá sớm!

 

Lúc ông đang cảm thán bản may mắn, bên ngoài âm thanh lạch cạch nhỏ, cánh cửa phòng bệnh chậm rãi mở .

 

Cung Duật mặc nguyên bộ tây trang bước tới, tay là một túi trái cây. Thấy Tô Hoằng mở mắt , gật đầu nhỏ giọng chào hỏi. Lần bọn họ đấu đá cà khịa , kéo một trong hai cái ghế còn ở bên cạnh đến gần giường, cởi áo ngoài đắp lên vai Tô Kỳ hỏi Tô Hoằng:

 

“Ba thấy trong thế nào?”

 

“Vẫn , khỏe lắm. Cậu… Tăng ca đến giờ ?”

 

“Con… Cố cho xong phần việc của ngày mai để nghỉ, ở đây với Tô Kỳ.” Cung Duật đưa mắt về phía cô gái đang ngủ bên cạnh giường, mí mắt của cô khẽ giật, giống như gặp ác mộng.

 

Cung Duật đưa tay vỗ về lưng của cô, mắt vẫn về phía Tô Hoằng, chỉ ông :

 

cứ tưởng xong đời … May mà còn nhặt nửa cái mạng về. Có điều cuộc sống vô định, sợ ngày nào đó thật sự một bước, lúc đó hy vọng thể yêu thương săn sóc cho Tô Kỳ, con bé là tất cả của .”

Loading...