Tô Hoằng tin tưởng Cung Duật thế nào mới phó thác cô con gái cưng mà yêu thương nhất cho đây? Cung Duật im lặng một lúc đáp:
“Ba sẽ khỏe mạnh đến ngày con cháu đầy đàn, vì đừng mấy lời xui rủi.”
“Xì, thằng nhóc dẻo miệng.” Tô Hoằng trợn mắt: “ thật, nếu mai còn nữa, mong đối với con gái .”
“Ba yên tâm.”
Lần , Cung Duật lập tức đồng ý với ông hề do dự. Hai đàn ông thoáng qua đồng thời về phía Tô Kỳ mà mỉm . Cô chính là công chúa nhỏ của cả hai bọn họ!
…
Trong phòng mùi t.h.u.ố.c sát trùng thoang thoảng, Tô Kỳ ban đầu thích ứng lắm nhưng dần cũng quen. Bởi vì quá mệt mỏi mà cô ngủ quên mất, chờ tỉnh dậy, cô thấy ba và Cung Duật đang… cùng xem phim?
Cung Duật cầm một cái ipad màn hình lớn, mặt mày nghiêm trang bình phẩm:
“Kẻ phía chắc chắn là tên áo đen xuất hiện ở đầu phim.”
“ cảm thấy đoán sai , bình thường kẻ nào trông hiền lành vô hại nhất sẽ là tên chủ mưu.” Tinh thần của Tô Hoằng vẻ hồi phục chút chút.
Tô Kỳ dụi mắt họ hỏi:
“Ba, chú Cung tới khi nào ạ?”
Tô Hoằng thấy giọng cô thì ngẩng đầu lên, hỏi:
“Con đói ?”
“Dạ? Có một chút…”
Cung Duật ở bên cạnh lập tức dậy đưa ipad cho ba vợ, chủ động việc, :
“Con ngoài mua đồ ăn sáng cho hai .”
Bởi vì tỉnh ngủ nên Tô Kỳ vẫn còn đang trong trạng thái ngơ ngác, cô đưa đôi mắt mơ màng ba chú Cung, hiểu thấy bọn họ thiết hơn nhiều?
Tô Kỳ hề rằng cuộc trò chuyện tối qua, Cung Duật ba công nhận, họ hòa hợp hơn là bởi vì đều yêu thương cô, mong cô hạnh phúc. Hơn nữa sự nghiêm túc, chân thành của Cung Duật Tô Hoằng thấy gả con gái cho cũng đáng giá.
Nhìn thấy Cung Duật rời khỏi phòng, Tô Kỳ mới dám hỏi ba :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-62.html.]
“Chú tới lúc nào ba?”
“Tối hôm qua , lúc con ngủ gật.”
“Vậy mà hai gọi con dậy. Con thấy ba với chú Cung tinh thần phấn chấn lắm, chuyện gì vui ạ?”
Trong lúc Tô Kỳ cố gắng duỗi để tỉnh táo hơn, Tô Hoằng ở bên cạnh nở nụ :
“Nói vài chuyện tương lai gần thôi, con cần cũng .”
Không hiểu hôm nay ba tỏ vẻ thần bí như , Tô Kỳ lắc đầu nhà vệ sinh để rửa mặt. Bởi vì là phòng bệnh VIP nên tương đối rộng rãi sạch sẽ, chỉ tiếc hai cái giường, đêm qua cô ngủ bây giờ lưng và cổ mỏi.
Chờ Tô Kỳ rửa mặt xong, Cung Duật cũng trở với mấy phần cháo thịt băm và cháo cá. Anh thấy Tô Kỳ từ nhà vệ sinh bước thì hỏi:
“Em ăn cháo cá nhé?”
Bình thường cô ghét nhất là cá, mỗi ăn đều cẩn thận tách xương , nếu lỡ c.ắ.n trúng một miếng xương thì còn hứng ăn cơm nữa luôn. Vị tuy ngon nhưng phiền quá. Cô khó hiểu với Cung Duật:
“Em bệnh , ăn thanh đạm ?”
Cung Duật cô thích đồ cay nên lúc sẽ mua bữa sáng thì cô cũng đinh ninh sẽ nhận một món mặn đậm vị, ai ngờ …
“Ăn nhiều đồ cay và dầu mỡ quá , vả ba em chỉ thể ăn cháo trắng mà và em đối diện bày đầy sơn hào hải vị là đang hành hạ ông đó.”
“A…” Tô Kỳ nghĩ tới Cung Duật còn suy tính nhiều thế , cô đầu về phía ba , thấy ông cũng đang gật gù tán đồng.
Vì , Tô Kỳ một bên nín nhịn mà ngoan ngoãn ăn phần của . Ngay lúc cô cầm đũa lên, Cung Duật :
“ dặn họ lấy xương giúp , em cứ ăn , cần sợ.”
“Sao chú em đang sợ xương?” Tô Kỳ ngẩng đầu lên, mắt khẽ chớp.
“Còn ai hiểu em hơn nữa?”
Người đàn ông trẻ mỉm mở hộp thức ăn đặt lên bàn tròn bên cạnh giường bệnh cho Tô Hoằng, nhưng tay còn thu về ông bắt bẻ:
“Cậu hiểu con bé hơn luôn ?”
“Khụ…” Cung Duật quên mất Tô Hoằng còn bên cạnh, vội sửa lời: ”Không, ý con là ngoài ba thì con hiểu Tô Kỳ nhất.”