Từ lúc Tô Hoằng phát hiện lén lút hẹn hò với Tô Kỳ đến giờ, lúc nào cũng cảm thấy thua thiệt, cơ ông. Mặc dù rõ ràng như thế. Giờ ông chỉ cần ho một tiếng cũng thấp thỏm sợ gì sai.
Tô Kỳ thấy dáng vẻ khép nép câu nệ của Cung Duật thì phì thèm kiêng nể gì, chọc cho hai tai Cung Duật đỏ lên. Đều tại trái tim gây họa, nếu nó chịu ngoan ngoãn và đừng đập như điên khi mặt Tô Kỳ thì giờ mất mặt thế .
Vì bà xã tương lai, vì hạnh phúc mai của , Cung Duật chỉ đành nhịn. Ba vợ thích là , mỗi ngày nịnh nọt ông một chút cho vui cửa vui nhà.
Ba ăn sáng chuyện vui vẻ, đó Tô Kỳ phát hiện Cung Duật hề rời khỏi phòng bệnh mà cứ quanh quẩn bên cạnh ba cô, thỉnh thoảng hai gì đó, với , ánh mắt hết sức hiền hòa về phía cô.
Cả Tô Kỳ thoải mái. Họ cái gì chứ?
Cung Duật hỏi: “Ba, lúc bé Tô Kỳ tật nào ?”
Tô Hoằng: “Có, nhiều lắm. Đỉnh điểm là lúc bốn tuổi, con bé nghịch, nếu mua kẹo cho con bé thì nó sẽ lóc ầm ĩ. Sau mà con gái sẽ hiểu.”
“Con gái cũng .” Cung Duật vắt chéo chân, đêm qua tăng ca đủ nên hôm nay hưởng thụ ngày nghỉ của tâm sự về tương lai. “Nếu Tô Kỳ thích thì thể sinh ba bốn đứa con gái.”
“Cậu chăm hết mà ham?” Vẻ mặt của Tô Hoằng kinh hãi, ông đột nhiên nhớ tới những ngày tã, bón cơm cho con gái nhỏ!
Cung Duật - kẻ trải sự đời là tự tin tuyên bố:
“Được chứ, gì khó ?”
Người thường tính bước qua, nhưng Cung Duật vẫn hăng say lẩm nhẩm về một viễn cảnh tươi khi ba bốn cô con gái giống Tô Kỳ như đúc.
Tô Hoằng tưởng tượng cũng đủ mệt , ông thở dài một , vì vết thương khiến ông đuối sức mà vì những lời của Cung Duật ông choáng. Ba bốn cô con gái? Thôi , đến lúc đó ông dám cá thằng ranh sẽ thét giữa đống bỉm của con , một đứa là đủ hành bã.
Những suy nghĩ ông chỉ giữ trong lòng chứ tiện , Cung Duật vẫn vui vẻ với ước mơ nhỏ nhoi của bản .
Mấy ngày Tô Hoằng nhập viện, Tô Kỳ xin phép nghỉ học để chăm sóc ông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-63.html.]
Ngày thứ ba, Tô Kỳ đang hành lang thì thấy bóng dáng ai đó quen thuộc. Cô gái ngẩn tờ giấy tay, cứ như mãi đến khi Tô Kỳ đến gần và hỏi:
“Tố Trân, khỏe ?”
“Không … Chỉ là bất ngờ.”
Tố Trân gập tờ giấy cất , vẻ mặt bối rối thể thoát ánh mắt của Tô Kỳ. Cô cẩn thận dò hỏi:
“Bất ngờ vì chuyện gì?”
Cô gái đối diện ấp úng, hai mắt liếc sang bên cạnh dám đối mặt với cô. Chẳng lẽ là bệnh khó gì đó? Thế thì nên đào sâu gì, Tô Kỳ mỉm :
“Nếu tiện thì cần trả lời , tớ hỏi thôi.”
“Cậu…” Tố Trân ngập ngừng ngẩng đầu thẳng mắt Tô Kỳ, đột nhiên hỏi: “Sẽ thế nào nếu mang thai?”
“Hả?”
Mang thai? Tố Trân hỏi thế thì chắc chắn là cô lỡ dính ! Tô Kỳ giật , đó phát hiện vẻ mặt khó xử của Tố Trân nên vội điều chỉnh biểu cảm, cô bình tĩnh đáp :
“Còn tùy trường hợp.”
“Hôm tớ thử dò hỏi, Thái Vũ với tớ rằng vẫn cần thêm thời gian để phát triển sự nghiệp, nghĩ tới việc con…”
Tô Kỳ nhíu mày, lúc cũng nên khuyên bảo . Hoàn cảnh của mỗi mỗi khác, tuy rằng bọn họ đều còn trẻ, chỉ mới mười chín tuổi và chuẩn sang hai mươi, nhưng cô khác, Tố Trân khác.
Giả sử cô lỡ m.a.n.g t.h.a.i con của Cung Duật thì cùng lắm cưới sớm một chút, gia đình hai bên đều đồng ý, cũng tương đối hòa hợp và mong chờ. Còn Tố Trân khó xử thế , ắt hẳn chuyện đơn giản.
Tô Kỳ chằm chằm quầng thâm mắt Tố Trân, chút xót xa :
“Tìm một chỗ chuyện .”