“Ừ.”
Hai cô gái sân của bệnh viện, tìm một ghế đá xuống. Nơi tương đối an tĩnh, cây xanh che bóng râm, gió thổi vi vu dễ chịu, thỉnh thoảng sẽ thấy một vài bệnh nhân dạo qua chỗ họ .
Tố Trân siết c.h.ặ.t hai tay , bất lực :
“Tớ nên cho ?”
“Theo tớ là . Dẫu gì đây cũng là con của hai , nên cho Thái Vũ để cùng đưa phương án phù hợp. Anh quyền .”
“Tớ sợ…”
Không chỉ một Tố Trân cố gắng an ủi bản rằng Vương Thái Vũ là một trai ! Vậy nhưng lời vẫn luôn quanh quẩn bên tai cô, rằng cần lo cho sự nghiệp, bây giờ con chỉ vướng bận.
Sau khi tâm sự với Tô Kỳ thêm một lát, cuối cùng Tố Trân cũng thể trút hết nỗi lòng:
“Thái Vũ cái gì cũng , chỉ điều thích con sớm.”
Theo như Tô Kỳ thì đàn ông việc chăm chỉ, tận tụy, thật thà và thẳng tính, giống kiểu vì lợi ích cá nhân mà bỏ mặc cả vợ con tương lai chứ?
Sau một hồi suy nghĩ, Tô Kỳ vẫn khuyên Tố Trân nên thật, bởi vì kỳ thực cô nàng cũng chẳng còn cách nào. Tố Trân hai mắt đỏ lên, sắp đến nơi, khó khăn lắm mới bình tĩnh mà gọi điện thoại cho Vương Thái Vũ.
Cô nàng ấp úng lâu mới :
“Em .”
“Có, gì cơ?” Vương Thái Vũ hốt hoảng.
“Có t.h.a.i .”
Tay Tố Trân run rẩy giữ điện thoại, Tô Kỳ ở bên cạnh vỗ về nhưng cũng thể ngừng sợ hãi.
Tô Kỳ đang chăm chú lắng thì bên điện thoại đột nhiên tiếng hò reo cực lớn, đó là giọng đầy phấn khích của Vương Thái Vũ:
“Em thật ? Có thật ? Em đang ở ? Anh lập tức qua đó cùng em!”
Cái hai cô gái đều ngơ ngác hiểu xảy chuyện gì, đó Tô Kỳ nhận Vương Thái Vũ rằng hiện tại đang bận lo cho sự nghiệp và con thật, nhưng cũng yêu Tố Trân thật. Vì khi cô dính bầu ngoài ý , vẫn vui vẻ chấp nhận.
Báo hại lo c.h.ế.t! Tô Kỳ bật lắc đầu, lúc chào tạm biệt Tố Trân cô nàng mới hỏi Tô Kỳ:
“Mà đến bệnh viện gì thế?”
Chuyện ba gặp t.a.i n.ạ.n cũng ho gì, Tô Kỳ với ai cả. Chỉ là thấy Tố Trân ngần ngại bí mật của bản với , cô cũng thành thật:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-64.html.]
“À, ba tớ gặp t.a.i n.ạ.n nên viện mấy hôm thôi. Cậu ở chờ Vương Thái Vũ , tớ .”
“Ừm, cảm ơn , Tô Kỳ.” Tố Trân vẫy vẫy tay, mặt là nước mắt vì xúc động.
Lúc trở phòng bệnh, Tô Kỳ ngẩn một lúc lâu Cung Duật chú ý. Anh giúp Tô Hoằng xử lý xong một phần tài liệu, ông ngủ .
Tô Kỳ đem chuyện mới gặp hết cho Cung Duật, đó hỏi :
“Trên đời vẫn còn nhiều đàn ông như ?”
“Em bất ngờ ?”
“Rất bất ngờ.”
Bởi vì chứng kiến quá nhiều tan vỡ, quá nhiều sự chia ly mà nguồn cơn là từ sự tồi tệ của đàn ông, Tô Kỳ thỉnh thoảng vẫn nghĩ rằng thế giới ít ít con trai . sự thật .
Cung Duật thấy cô cứ ngẩn thì tiến tới gần, nhẹ nhàng hôn lên vành tai của cô thì thầm:
“Em nghĩ gì ? Có đang nghĩ nếu chúng cũng giống như Vương Thái Vũ và Tố Trân thì mấy?”
Những lời , Cung Duật liền Tô Kỳ đ.á.n.h một cái thật mạnh n.g.ự.c, cô đ.ấ.m đó liếc mắt cảnh cáo:
“Mơ , em vẫn còn chơi thêm chục năm nữa.”
Cung Duật xuýt xoa ôm n.g.ự.c, đó cô dọa sợ:
“Tô Kỳ, chục năm nữa , lúc đó già thật !”
“Kệ chú!”
Cô gái nhỏ ngang ngược lè lưỡi với , định chạy sang một bên, ai ngờ chân nhích thì ôm c.h.ặ.t , đó nhấc bổng lên và bế cô tay.
Tô Kỳ giật ôm cổ , đầu thì nghiêng sang xem giường. Cô nhỏ giọng cảnh cáo:
“Chú đừng giỡn nhây! Ba em còn ở kìa!”
“Ôm tí thôi mà, ông ngủ .”
lúc , lưng Cung Duật truyền tới giọng đầy bất mãn của Tô Hoằng.
“ ngủ!”
Câu của Tô Hoằng cặp tình nhân trẻ giật thót, Cung Duật tụt tay, suýt chút nữa buông cô gái trong lòng , may mà kịp thời giữ cô .