Trộm hôn: ngoan nào bé cưng - Chương 7

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-01 03:56:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Liêm sỉ của chú ?” Tô Kỳ nâng tay lên kéo gò má của Cung Duật. “Người gừng càng già càng cay, hôm nay em mới lĩnh giáo.”

 

già!”

 

Người đàn ông dùng tay luồn lưng của Tô Kỳ và tìm nút cài áo n.g.ự.c, chỉ bằng ba ngón tay cùng cảm giác quen thuộc, dễ dàng tháo nó.

 

Tô Kỳ phát hiện động tác thuần thục thì nâng mắt lên, một tay túm cổ áo của chú Cung mà tra hỏi:

 

“Ai dạy chú?”

 

“Hả?”

 

“Em hỏi ai dạy chú cách cởi áo n.g.ự.c bằng một tay ? Chú ngoài ăn vụng ? Sao thể trơn tru như thế?”

 

“Khụ…” Cung Duật liếc mắt sang nơi khác. “Không ai dạy cả.”

 

“Chú dối! Cái ánh mắt mang theo lo lắng và sự chột bán chú đó ?”

 

Việc Cung Duật dám mắt Tô Kỳ lên tất cả, rằng thật sự dạy cho cách tháo nút áo n.g.ự.c bằng một tay, nhưng cụ thể là ai thì cô rõ.

 

Đang hứng thú bừng bừng cũng chuyện mất hứng, Tô Kỳ đưa tay đẩy Cung Duật :

 

“Hôm nay chú thức ngủ gì kệ chú, em về!”

 

Dáng vẻ giận dỗi rõ ràng như thế, Cung Duật mà còn để Tô Kỳ thì hỏng hết cơm hết cháo, cô gái nhỏ dậy liền chế trụ, tay ôm c.h.ặ.t eo cô kéo cô trở về giường.

 

“Chuyện quan trọng lắm hả?”

 

Anh cảm thấy mau ch.óng giải phóng “thằng em” của còn quan trọng hơn đó, nó sắp đục thủng quần chui ngoài kìa!

 

Vốn dĩ bọn họ đang chuyện vui vẻ hăng say mà biến thành cãi vã chứ? Cung Duật vẻ mặt khổ sở hỏi:

 

“Em nghĩ ngoài ăn vụng là ăn ? Bình thường bé Cung chỉ chào hỏi với em thôi, thể chứ?”

 

Trước vắt óc suy nghĩ, tìm đủ cách để tìm bạn gái cho cũng vì nghĩ sở thích đặc biệt.

 

Nhìn vẻ mặt Cung Duật nghiêm túc giống như đang đùa, Tô Kỳ hừm một tiếng, nheo mắt quan sát biểu cảm của hỏi:

 

“Vậy chú , học ở ?”

 

“...”

 

“Không em về!”

 

Tô Kỳ vờ vịt , Cung Duật chỉ đành khai thật:

 

xem phim thấy.”

 

“Phim gì?”

 

Còn thể là phim gì nữa? Cung Duật đưa tay đỡ trán:

 

“Em cần hỏi cặn kẽ ?”

 

“Mở lên em xem em mới tin.” Tô Kỳ thừa còn cố ý khó .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-7.html.]

 

Lúc , đầu óc Cung Duật đột nhiên sáng bừng lên, mỉm sờ vòng eo nhỏ nhắn của Tô Kỳ, lên tiếng trêu chọc:

 

“Không cần , diễn cảnh cho em xem.”

 

Trêu ghẹo liên tục suốt mười phút hơn , cảm thấy nếu cho cô nếm chút mùi đau khổ thì cô sẽ ngoan. Bạn gái khác đều là kiểu dịu dàng hiền thục, thùy mị nết na, riêng Tô Kỳ thì cứ như một chú ngựa hoang mất dây cương, khó cưỡi. Bởi , tình nguyện đổi , cho cô cưỡi .

 

Hai nhanh ch.óng quấn lấy , quần áo Cung Duật lượt rơi xuống sàn nhà, kèm theo đó là giọng mỗi lúc một nhỏ của Tô Kỳ.

 

“Chú đừng l.i.ế.m nữa, ngại!”

 

“Bình thường em cũng trêu như mà, còn ngại?” Đầu lưỡi tinh nghịch đảo một vòng n.g.ự.c của Tô Kỳ, thấm ướt điểm nhỏ màu hồng đang nhô lên đó.

 

“A… Ai ngại chứ? Chú mau tắt đèn!”

 

“Tắt đèn cho em ngủ ?” Cung Duật nở nụ xa. “Được , ngủ ngon.”

 

Cô gái đưa một tay lên che mặt, hổ nghiêng đầu . Làm nhiều nghĩa là sẽ quen, cô vẫn cảm thấy việc một mảnh vải che mắt khác kỳ quặc, luôn tìm gì đó để chắn.

 

Đôi môi mang theo ấm và chút ướt át của đàn ông di chuyển khắp thể ngọc ngà của cô gái, từ n.g.ự.c xuống đến bụng, cuối cùng là vị trí nhạy cảm nhất cô. Thế mà ngủ?

 

Tô Kỳ giường. cả mềm nhũn vẫn quên hỏi:

 

“Chú mở phim đó cho em xem thì em chú diễn đúng ? Ưm…”

 

Bàn tay của bóp c.h.ặ.t lấy hai cánh m.ô.n.g cô, đầu lưỡi điêu luyện đảo một vòng thăm dò bên trong. Tô Kỳ quá quen thuộc với nhưng mỗi săn sóc đều run rẩy ngừng.

 

Màn dạo đầu cần quá tỉ mỉ, cơ thể Tô Kỳ tiết dịch nhờn như một lời mời gọi mà Cung Duật khó thể cưỡng . Anh tìm đầu tủ một cái bao, cẩn thận đeo .

 

Khoảnh khắc hai kết hợp, nhịn mà bật một tiếng thở dốc:

 

“Trong phim mà xem đều diễn như , chờ xong sẽ mở lên cho em nghiên cứu.”

 

Vừa , đàn ông nhích tới , tay nắm c.h.ặ.t lấy eo nhỏ của Tô Kỳ mà động .

 

Ban đầu cảm giác còn căng một chút, chẳng qua nhanh, Tô Kỳ tìm niềm vui thích khi cùng bạn trai hòa một. Cả lâng lâng dễ chịu, Cung Duật còn săn sóc mỗi một điểm nhạy cảm cô, hôn lên vành tai và cổ cô, đó để hàng loạt vết hôn n.g.ự.c cô.

 

Cung Duật thích thú chơi đùa với hai hạt đậu nhỏ màu hồng , thấm ướt chúng từng chút một, nhiệt độ nóng bỏng như thiêu đốt lí trí của Tô Kỳ.

 

Chiếc giường rộng thỉnh thoảng phát âm thanh cọt kẹt vì những cú thúc mạnh từ phía của đàn ông, Tô Kỳ úp sấp giường, môi bật tiếng rên rỉ khe khẽ.

 

“Duật… A, chậm một chút…”

 

“Sao thế? Em chịu nổi?” Cung Duật ghé sát lưng Tô Kỳ, cơ n.g.ự.c dinh dính mồ hôi cũng chạm tới da thịt của cô.

 

“Không chịu nổi, mà là… nếu chú… chú cứ như , em sẽ điên mất…”

 

hổ lời xong liền thấy tiếng khẽ của Cung Duật:

 

“Có thích ?”

 

“Ừm… Thích.”

 

Trả lời xong, Tô Kỳ cảm giác bé Cung ở trong cơ thể cô càng căng hơn một chút, thậm chí khẽ giật như phấn khích. Eo nắm kéo về phía , m.ô.n.g va chạm đến nỗi đỏ bừng, cô siết c.h.ặ.t ga trải giường, tiếng kêu chỉ thể nghẹn trong cổ họng, giống như một chú mèo nhỏ đáng yêu.

 

Dáng Tô Kỳ , từ phía càng thêm quyến rũ hơn, Cung Duật cũng từng nhiều cô gái gợi cảm dụ dỗ, nhưng hiểu yêu thích cô gái như . Vừa phóng khoáng gì đó e thẹn, mỗi lấp đầy đều lí nhí dám kêu quá to, càng khiến hạ như nổ tung.

Loading...