Hai tiếp tục nhiệt tình quấn lấy , tập trung đến nỗi điện thoại ở bàn của Tô Kỳ rung liên tục mà cô cũng .
Trước khi rời khỏi nhà cô với cha sẽ ngủ nhà bạn , tuy rằng thật sự lắm nhưng cô nào dám thật chuyện của với Cung Duật chứ?
Sáng hôm , Tô Kỳ bò khỏi giường để sửa soạn, lúc mới thấy hai cuộc gọi nhỡ từ ba . Cô hoảng, vội vàng mở khóa phần tin nhắn. Quả nhiên…
“Tô Kỳ, con bắt máy thế?”
Trời ạ, cũng tại Cung Duật nhiệt tình quá mức, bây giờ bắp đùi của cô vẫn còn tê.
“Ba việc nên nước ngoài gấp, chắc hai tuần mới trở về, cũng thể công tác thường xuyên nên chăm sóc con , con ở ký túc xá thuê trọ gần trường cho tiện?”
Kế tin nhắn cuối cùng, ông còn gửi cho cô một khoản tiền dặn dò:
“Sáng mai ba bay sớm, nếu chuyện gì thì con gọi cho ba nhé!”
Tô Kỳ thở phào nhẹ nhõm, may mà phát hiện. vui bao lâu, cô sầu đời vì chuyện ba bận rộn. Nhà cô cách trường đại học khá xa, vì mỗi học đều là ba đưa đón hoặc bắt taxi. Cô giống một đóa hoa trong nhà kính nuông chiều , ba để cô bus, sợ gặp mấy tên biến thái.
Đang lúc cô tập trung, tiếng chuông điện thoại của Cung Duật cũng reo lên.
Người đàn ông cởi trần nửa , hé mắt áp điện thoại tai, giọng ngái ngủ đáp:
“Anh Tô ?”
Tô Kỳ mà giật thót, ba cô gọi cho Cung Duật chi thế? Cô đầu , thấy đang nháy mắt với thì mò gần thử.
“Đêm qua gì mà gọi ?”
Câu hỏi khiến cả hai đều chút chột , Cung Duật ho khẽ một tiếng :
“Đêm qua bận cho bé cưng nhà ăn.”
Tô Kỳ trợn mắt Cung Duật, giơ nắm tay bé nhỏ lên hù dọa, nhe răng c.ắ.n . Cung Duật bật , đưa ngón trỏ chạm môi , hiệu cho cô nhỏ tiếng một chút.
Ở bên vang lên giọng ngạc nhiên của đàn ông trung niên:
“Cậu nuôi thú cưng từ bao giờ? Mà thôi, quan trọng là bây giờ chuẩn bay , gấp quá, con gái ở nhà một yên tâm lắm, nếu thể thì để ý con bé giúp nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-8.html.]
Khóe môi của Cung Duật cong lên, ánh mắt hư hỏng lướt qua của Tô Kỳ đáp:
“Được, yên tâm, sẽ “săn sóc” Tô Kỳ cẩn thận.”
Tô Hoằng cảm giác trong lời của Cung Duật gì đó là lạ, nhưng rốt cuộc ông sai chỗ nào. Lúc , thông báo hiệu chuyến bay của ông vang lên, ông chỉ đành ngắt điện thoại kéo vali .
Gần đây ông mở rộng chi nhánh sang nước ngoài, công việc cũng nhiều hơn nên thể mãi quanh quẩn cùng con gái. Bây giờ con bé mười chín tuổi, cũng thông minh lanh lợi, sẽ thôi.
Tô Kỳ ba rời khỏi thì buồn rầu:
“Em còn kịp chào ông mà… À, , ba hỏi em ở ký túc xá thuê trọ gần trường, chú nghĩ ?”
Ba cô nhờ vả Cung Duật thì hẳn tin tưởng , đồng ý chăm sóc bé cưng, đương nhiên sẽ giữ lời:
“Thuê nhà .”
Người đàn ông vươn tay sờ tóc của cô gái nhỏ, cô bĩu môi :
“Ở một sẽ buồn lắm đây.”
“Ai em ở một ?” Cung Duật nhếch mày hỏi .
“Hửm? Không thì ? Chú định bảo em thuê chung với khác ư? Thế thì cũng giống ở ký túc xá, chẳng qua cần bận tâm tới giờ giới nghiêm.”
Khuôn mặt lo âu của cô trông thật đáng yêu, Cung Duật nhổm dậy, hôn nhẹ lên gò má cô một cái.
“Tới nhà .”
“Hả?”
Tô Kỳ ngây ngốc đàn ông như thể tin tai , đó dần dần mới hiểu . Nhà của Cung Duật hình như cũng gần trường cô học, rộng , nhưng với tính cách của Cung Duật, cô dám cá chuyện thuê trọ đơn giản thế . Cô chần chừ đưa mắt , đó hỏi:
“Chú chắc chắn? Tiền trọ thì ?”
“Ồ, quên với em nhỉ? cho em thuê, những lấy tiền em, mỗi tháng còn bao ăn bao ở bao mua sắm, thế nào?”
Đáng ghét, điều kiện hấp dẫn như ai mà chịu nổi!