Tống Cương , bà ngoại cũng ngủ trưa. Tả Đan Đan lén lút kéo Thẩm Nhất Minh phòng chuyện riêng.
“Đồng chí Thẩm Nhất Minh, thành khẩn khai báo sẽ khoan hồng, Lưu Lợi Lợi chuyện gì với thế. Em cho , là của Tả Đan Đan em , giấu giếm gì đấy.”
Thẩm Nhất Minh xoa đầu cô, “Không gì , cô lo Lý Hồng Binh trở về, nên tìm giúp đỡ mà.”
“Lý Hồng Binh sắp về tỉnh thành ?” Tả Đan Đan hào hứng hẳn lên. Cô rõ sức chiến đấu của Lý Hồng Binh, đó là một chiến sĩ chiến đấu đến thở cuối cùng mới chịu dừng .
Cô nghĩ ngợi : “Anh định giúp ?”
“Em nghĩ ?” Thẩm Nhất Minh xuống giường, mắt dán tấm ảnh cưới bàn, càng càng thích.
Tả Đan Đan cũng xuống bên cạnh , “Cái tâm địa xa của , giở trò là , còn giúp đỡ?”
“Người hiểu , chỉ Tả Đan Đan thôi.” Thẩm Nhất Minh ôm lấy Tả Đan Đan hôn một cái, ánh mắt tràn đầy vui sướng, đây là vợ .
Thấy trong mắt bắt đầu bốc lửa, Tả Đan Đan vội vàng : “Thẩm Nhất Minh, em bây giờ vẫn khỏe , tém tém chút!”
Nghe , ngọn lửa trong mắt Thẩm Nhất Minh quả nhiên tắt ngúm. Chỉ đưa tay ôm cô giường trò chuyện, “Được, chỉ ôm em thôi.”
Tả Đan Đan chịu nổi cái điệu bộ của , dứt khoát : “Được , cho ôm, xem suy nghĩ của thế nào. Chuyện mặc kệ, là định chút gì đó?”
“Còn nhớ đây từng với em , luôn cảm thấy sắp biến động lớn. Từ đầu năm nay, một tin tức từ trong quân khu. Người dân ở nhiều nơi bất mãn với tình hình hiện tại. Anh nghĩ nếu thực sự biến động, những như Lý Giang Hà chắc chắn sẽ gặp xui xẻo lớn. Anh ở quân khu, Lý Hồng Binh về , đối với ảnh hưởng lớn. cô và chúng mâu thuẫn nhỏ, cho nên đề phòng Lý Giang Hà cơ hội trở , nhất định một đòn trúng đích.”
Tả Đan Đan , sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc hơn. “Lưu Lợi Lợi thể giúp ?”
Thẩm Nhất Minh vui vì phản ứng nhanh nhạy của Tả Đan Đan, ôm cô hôn một cái, “Lý Hồng Binh trở về là điều tất yếu, Lưu Lợi Lợi là từng chịu thiệt thòi, thể nào đặt hy vọng đàn ông. Đây giúp , đây là giúp chính cô . Chỉ nắm bằng chứng phạm tội của Lý Giang Hà trong tay, cô mới thể nắm quyền chủ động.”
Tả Đan Đan ôm Thẩm Nhất Minh hôn một cái, “Tiểu Thẩm, thông minh thế. Em về một chuyến, châm thêm chút lửa cho bên Lý Hồng Binh. Để bên cô ầm ĩ lên một chút, cũng để Lưu Lợi Lợi càng thêm quyết tâm đập nồi dìm thuyền.”
“Không vội, ngủ ngủ .” Thẩm Nhất Minh híp mắt.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tả Đan Đan bất mãn ngẩng đầu, “Không ngủ .”
“Vậy chúng cùng học tập nhé?” Thẩm Nhất Minh hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-393.html.]
“Thôi khỏi, em buồn ngủ lắm .” Tả Đan Đan lập tức ôm lấy eo nhắm mắt ngủ ngon lành.
Vốn định giả vờ ngủ, kết quả giấc ngủ kéo dài đến tận tối lúc ăn cơm mới tỉnh. Lúc khỏi phòng, Thẩm Nhất Minh nấu cơm xong , đang định gọi cô dậy ăn.
“Ăn cơm xong hẵng ngủ tiếp, để bụng đói.” Bà ngoại .
Tả Đan Đan vội vàng cắm cúi ăn cơm.
Lúc ăn cơm, bà ngoại liền dặn dò hai khi nào thì mua đồ dùng kết hôn về.
Tả Đan Đan : “Bà ngoại, đủ cả ạ, trong nhà chẳng thiếu thứ gì . Chỉ cần mua ít kẹo bánh gì đó là .”
“Sao mua chứ, kết hôn đều phiếu cung cấp, một thứ rẻ hơn bình thường nhiều, mua chút thiệt , để ở nhà dùng dần cũng .”
Vừa thấy rẻ hơn, Tả Đan Đan lập tức : “Vậy thì vẫn nên mua ạ.” Có hời thì chiếm chứ.
“ bà ngoại, cháu định mai mua đồ xong là về thôn Tả Gia luôn. Công việc bên đó còn bận rộn lắm. Bên trường tiểu học chắc cũng sắp khai giảng , một đống việc.”
Bà ngoại Thẩm Nhất Minh một cái, : “Được, Đan Đan cứ yên tâm lo việc của .”
Thẩm Nhất Minh cúi đầu ăn cơm.
Ăn cơm xong, Thẩm Nhất Minh bắt đầu đun nước nóng. Tự tắm rửa sạch sẽ xong, để Tả Đan Đan tắm.
Tắm xong, Tả Đan Đan Thẩm Nhất Minh : “Thẩm Nhất Minh em thực sự khỏe.”
Thẩm Nhất Minh gật đầu, “Anh sẽ gì , chỉ cùng chuyện ngủ thôi.” Dáng vẻ chút đáng thương.
Tả Đan Đan nghĩ buổi chiều cũng chẳng gì, gật đầu : “Chỉ chuyện thôi nhé.”
Thế là hai giường đắp chăn.
Thẩm Nhất Minh sán ôm lấy cô, “Tâm nguyện lớn nhất mỗi ngày của là hy vọng, mở mắt là thể thấy em. Hôm nay mở mắt thấy em, vui. Cứ tưởng đang mơ.”