Tả Đại Thành xúc động : “Đan Đan, hôm nay con giáo viên, vui đến phát .” Nói chính ông cũng bắt đầu nghẹn ngào: “Mẹ con vất vả quá, chịu khổ bao nhiêu năm nay. Bà chính là như tiên nữ trời , bố để bà sống sung sướng... Bố bây giờ vẫn còn nhớ dáng vẻ đầu tiên thấy bà . Lúc đó bố theo sư phụ đến trường sửa bàn ghế, bố đeo hòm đồ nghề trong sân trường, bà ôm sách qua bên cạnh bố, bố cứ tưởng thấy tiên nữ.”
Tả Đan Đan thể tưởng tượng vẻ mặt ngốc nghếch lúc đó của Tả Đại Thành, : “Có bố bao giờ nghĩ đến một ngày, tiên nữ sẽ gả cho bố ?”
“Nếu thể lựa chọn, bố một chút cũng mong con gả cho bố.” Tả Đại Thành dường như chút kích động, những lời ông dám ở nhà, sợ khơi chuyện đau lòng của Lý Huệ. Lúc với cô con gái hiểu chuyện, ông chút kìm : “Bà nên gả cho như bố, giá mà hồi đó bà thể cùng nước ngoài thì bao... Người đó tổn thương trái tim bà ...”
Tả Đan Đan thấy lời , lập tức rùng một cái.
Đang định kỹ hơn chút nữa, bên Tả Đại Thành cũng ý thức hình như nhiều , lau nước mắt định nữa.
Tả Đan Đan tò mò hỏi: “Bố, bố gì thế, bảo ai tổn thương trái tim con?”
Tả Đại Thành vội : “Không, bố gì cả, Đan Đan , chuyện lớn con đừng hỏi. Mẹ con đầu thấy vui.”
Tả Đan Đan phản ứng của ông, trong lòng càng cảm thấy vấn đề.
Trước cô vẫn luôn một thắc mắc, cô một bạch phú mỹ học thức nhan sắc, trong thời đại đó cũng đến mức tìm một thợ học việc nhà quê chứ. Mặc dù bố Tả hồi trẻ đoán chừng tướng mạo cũng tệ. chênh lệch phận quá lớn.
Nói là vấn đề thành phần, nhưng lúc đó hình như cũng nghiêm trọng đến thế.
Cô còn tưởng cuộc hôn nhân của hai giống như kịch bản thiên kim tiểu thư yêu trai nghèo chứ. Bây giờ xem , còn uẩn khúc khác .
dù , cô cũng thể hỏi thêm nữa.
Đoạn lịch sử đó đoán chừng là nỗi đau trong lòng Lý Huệ, cô vì sự tò mò của , mà khiến phụ nữ đáng thương đau lòng thêm nữa.
Thế là Tả Đan Đan cũng tiếp tục chủ đề nữa, hỏi tình hình thi cử của các thanh niên trí thức khác trong thôn.
Tả Đại Thành cảm thán: “Thôn còn Tô Đới và một nữ thanh niên trí thức đến thi đỗ, những khác đều trượt. Bố đồng chí Tô Đới bình thường thích sách, đây là sự chuẩn từ sớm đấy. Cũng đáng cho thi đỗ. Nữ thanh niên trí thức thành tích lắm. Số còn đều là thanh niên trí thức và học của các đội sản xuất khác. Thôn địa phương mỗi con, Đan Đan , vấn đề giáo d.ụ.c đúng là chú trọng .”
“Bố, chúng bây giờ tình hình , sẽ càng ngày càng hơn.”
Về đến nhà, Lý Huệ nấu cơm xong chỉ đợi hai bố con về ăn.
Có lẽ là gặp chuyện vui tinh thần phấn chấn, Tả Đan Đan phát hiện thần thái của Lý Huệ khác hẳn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-395.html.]
Tả Đan Đan vội khen: “Mẹ, giỏi quá! Sau con là cô giáo Lý .”
“Con bé , còn trêu nữa.” Lý Huệ tươi rói .
“Con , con là ngưỡng mộ con mà.” Tả Đan Đan vỗ n.g.ự.c .
Lý Huệ đỏ mặt : “Đều là kết hôn , vẫn còn trẻ con thế.”
Nghe thấy hai chữ kết hôn, mặt Tả Đan Đan nóng lên, nhớ đến và Thẩm Nhất Minh... nghĩ nữa, mau ăn cơm!
Vừa ăn cơm xong, Tả Đan Đan còn định giúp Lý Huệ dọn dẹp bát đũa. Điện thoại trong nhà reo lên.
Bình thường buổi tối reo.
Trong lòng Tả Đan Đan khẽ động, vội vàng máy. Quả nhiên thấy giọng quen thuộc.
“Thẩm Nhất Minh, em đến nơi , mới ăn cơm xong đây.” Tả Đan Đan mím môi : “Anh ăn ?”
“Ăn , ăn xong cảm thấy em chắc cũng đến nơi , nên gọi điện cho em. Có mệt , trong khó chịu ?” Thẩm Nhất Minh nhẹ nhàng hỏi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Vừa hỏi khó chịu , Tả Đan Đan vội : “Em khỏe re!”
Đầu dây bên truyền đến tiếng của Thẩm Nhất Minh.
Tả Đan Đan : “Anh về nghỉ sớm . Nửa đêm nửa hôm đừng lang thang khắp nơi.”
“Anh nhớ em.” Thẩm Nhất Minh thở dài.
“Ừm... em cũng thế.” Tả Đan Đan nhanh ch.óng xung quanh, sợ thấy.
Hai bày tỏ nỗi lòng, lúc mới mãn nguyện cúp điện thoại.
Đứng bên cạnh điện thoại nghĩ ngợi, Tả Đan Đan cảm thấy cũng nên bàn giao công việc .