“Người nhà đẻ Lý Tố Lệ bảo đợi cuối năm. Chú Ba cháu thế mà đồng ý ngay tắp lự. Theo bà thì lấy vợ sớm muộn gì chẳng như , sớm chút cho .”
Nghe thông tin hữu ích, Tả Đan Đan lập tức : “ đúng đúng, bà gì cũng đúng cả, lát nữa cháu giúp bà mắng chú Ba cháu. Cước điện thoại bên đắt quá, một câu tốn mấy hào đấy ạ.”
“Gì cơ, đắt thế á. Thế thôi nhé.”
Bà cụ dập máy cái rụp.
Tả Đan Đan lúc mới gác máy, trả tiền điện thoại, theo Thẩm Nhất Minh cùng về nhà.
“Chú Ba em cuối năm cưới, tuy muộn thì muộn chút, nhưng Hữu Hữu nhà đến lúc đó cũng uống rượu mừng . Ái chà, Hữu Hữu uống rượu mừng của ông chú, em thấy mà vui thế nhỉ?” Tả Đan Đan .
Thẩm Nhất Minh xong, lo lắng: “Tình cảm của họ định chứ? Bây giờ tình hình đổi nhanh lắm, sợ biến cố gì…”
Tả Đan Đan nhớ việc khôi phục thi đại học chẳng là cuối năm . là trùng hợp thật.
cô cũng thể vì chuyện mà giục chú Ba cưới gấp .
“Thuận theo tự nhiên , dù cuối năm mới cưới.” Cô cảm thấy chuyện kết hôn đúng là vội .
Sau khi trăng mật về, Thẩm Nhất Minh bắt đầu bận rộn, hậu quả của việc nghỉ phép dài ngày là công việc dồn gấp bội chờ giải quyết. Tả Đan Đan bắt đầu tranh thủ ôn tập, tiện thể nhắc nhở Tả Thông cũng tranh thủ thời gian xem sách giáo khoa.
Mọi việc đều tiến hành đấy.
Điều duy nhất khiến bất mãn là đứa bé lười biếng trong bụng vẫn lười, cứ thích động đậy.
Bác sĩ bảo , t.h.a.i nhi đến hơn năm tháng, sẽ cử động thường xuyên hơn.
Riêng đứa bé dường như chẳng vội vã thể hiện bản chút nào, ngoài việc lực đạo đạp ngày càng mạnh , thì cũng chỉ dăm bữa nửa tháng thỉnh thoảng động một cái để chứng minh sự tồn tại, đó tiếp tục ngủ ngon lành.
Cứ như mà bà ngoại vẫn vui sướng: “Thế là nó ngoan đấy, gây phiền phức cho con.”
Qua tháng Năm, Tả Đan Đan bắt đầu cảm thấy còn dễ chịu như nữa, đùi bắt đầu phù nề, cộng thêm bình thường ăn uống quá , cô phát hiện béo lên chỉ một vòng.
Nhìn trong gương, Tả Đan Đan nỡ thẳng. Cô giờ nghi ngờ thẩm mỹ của Thẩm Nhất Minh vấn đề , đối diện với khuôn mặt béo núc ních của cô mà vẫn hôn xuống .
Không chỉ vóc dáng xuống cấp rõ rệt, ngay cả khẩu vị cũng bắt đầu đổi.
Có lúc đến bữa ăn cái gì cũng ăn. Đợi đến tối đói cảm giác như ăn cả con trâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-503.html.]
“Thẩm Nhất Minh, em ăn loại bánh nướng . Có hành hoa .”
Thẩm Nhất Minh xoa bóp đôi chân phù nề cho cô: “Được, mai cho em.”
Tả Đan Đan nuốt nước miếng: “Bây giờ ăn, ngay lập tức, ngay bây giờ, nhất định ăn mồm!”
“...” Thẩm Nhất Minh dậy bếp nướng bánh.
Một lát , bánh nướng hành hoa thơm phức lò. Tả Đan Đan cầm lên định ăn, đột nhiên thấy mất khẩu vị, là nôn. Cũng phụ lòng của Thẩm Nhất Minh, cô cố nhịn c.ắ.n một miếng, lập tức nhoài mép giường nôn khan.
Thẩm Nhất Minh: “...”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tả Đan Đan giơ hai tay lên, thề với trời: “Thật sự em chơi khăm …”
Thẩm Nhất Minh thở dài: “Còn ăn gì nữa?”
“Muốn ăn đồ chua, uống canh mơ chua.” Cô nuốt nước miếng, cảm thấy uống ngay lập tức.
Thẩm Nhất Minh trời tối đen như mực, giờ chắc là mua , thế là bếp, tìm mơ dự trữ đó, bỏ nồi nấu.
Đợi canh mơ chua xong, bưng phòng, Tả Đan Đan giường ngáy o o.
Thẩm Nhất Minh cam chịu tới, đắp chăn cho cô. Nhìn cái bụng cao ngất của Tả Đan Đan, Thẩm Nhất Minh đột nhiên day day trán đau nhức, nhịn : “Con nghịch ngợm thế , đợi con đời, tin bố sẽ chăm sóc con thật chu đáo.”
Trên bụng Tả Đan Đan nổi lên một cục nhỏ trượt theo da bụng tạo thành một đường cong.
Ngày 21 tháng 5, Tống Cương đến nhà họ Thẩm đưa trứng đỏ báo hỉ.
“Ha ha ha, Nhất Minh, xem cứ chạy thế . Kết hôn sớm hơn , sinh con cũng nhanh hơn . Cậu đừng , con gái lớn nhà trông xinh lắm, bảo giống y đúc!”
Tống Cương đắc ý khoe khoang con gái lớn nhà .
Thẩm Nhất Minh liếc bụng Tả Đan Đan, nhẹ nhàng : “Cơm ngon sợ muộn.”
Tống Cương hiểu ý tứ trong lời của , : “Cơm ngon cơm dở cái gì, chuyện sinh con vẫn là sớm. Chậm một bước là chậm cả đời đấy. Ví dụ như con chắc chắn học con , lập gia đình , sinh con , ha ha ha…”