Trọng Sinh: Cô Gái Nhà Nông Thập Niên 70 - Chương 504

Cập nhật lúc: 2026-02-22 21:47:14
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“...” Tả Đan Đan cảm thấy mới bố , tư duy thể so sánh với bình thường, đúng là cuồng khoe con.

 

Hai vợ chồng tuy chút thoải mái, nhưng vẫn theo Tống Cương đến nhà thăm em bé.

 

Em bé sinh chiều hôm qua, hôm nay Tống Cương đón hai con về, liền trực tiếp khắp nơi báo hỉ.

 

Tả Đan Đan em bé khuôn mặt to tròn, hình nhỏ bé của Ngưu Lệ Lệ, nghĩ thôi thấy vất vả cho cô . Cái , cái sinh khó lắm đây. Cô , thời đa đều sinh thường mà. Từ chỗ đó chui

 

nhịn rùng một cái, lo lắng Hữu Hữu nhà cũng lớn quá, đến lúc đó hành hạ .

 

Khó khăn lắm mới trấn tĩnh , Tả Đan Đan mới bắt đầu trò chuyện với Ngưu Lệ Lệ: “Sao ở bệnh viện thêm mấy ngày, viện nhanh thế.”

 

Ngưu Lệ Lệ vẻ mặt tự hào: “Sinh xong , còn ở bệnh viện gì? Bệnh viện cũng thiếu giường, sinh thuận lợi là cho ở . , . Chúng thế là còn cầu kỳ đấy, đây trong viện chúng cầu kỳ, cứ tìm mấy thím lớn tuổi đỡ đẻ. Đau đớn la hét, ầm ĩ cả nửa đêm mới sinh . Con vẫn khỏe mạnh bình thường đấy thôi.”

 

Tả Đan Đan lo lắng hỏi: “Thế lúc sinh đau ?”

 

“Đau đương nhiên là đau , miếng vải ngậm trong miệng lúc đó suýt chút nữa c.ắ.n nát. đau cũng sinh chứ. Có điều sinh cũng nhanh, đau một lúc, tuột cái là sinh . bàn với Tống Cương , đợi dưỡng đứa , còn sinh nữa, kiểu gì cũng sinh cho nhà họ Tống một thằng cu mập mạp. Nói thì bố chồng cũng tâm lý, nếu gặp mấy bà chồng trọng nam khinh nữ, đừng trứng đỏ, đến cái mặt cũng .”

 

“Dựa chứ?!” Tả Đan Đan mà thấy bất công, “Chúng sinh con vất vả thế , sinh là , còn chê bai. Chê bai thì bảo con trai bà tự mà sinh. Xem sinh cái gì ?”

 

Ngưu Lệ Lệ lời hùng hồn của cô, nhịn che miệng : “Lời cũng chỉ dám thôi. Người thật sự gặp chuyện như thế, còn ngoan ngoãn mà sinh.”

 

Trong lòng Tả Đan Đan thấy khó chịu. Đột nhiên cảm thấy tủi . Mình sinh con vất vả thế , nhỡ sinh con thích thì . Thế thì đáng chút nào.

 

Tâm trạng bà bầu như thời tiết tháng sáu, đổi là đổi ngay.

 

Từ trong phòng , Tả Đan Đan Thẩm Nhất Minh thế nào cũng thấy thuận mắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-504.html.]

Thẩm Nhất Minh còn đang Tống Cương khoác lác con gái xinh xắn thế nào, thấy Tả Đan Đan từ trong phòng liền trừng mắt . Lông mày nhướng lên. Cảm thấy Tả Đan Đan sắp gây sự .

 

Đợi hai rời khỏi nhà họ Tống lên xe, Tả Đan Đan bắt đầu lải nhải: “Thẩm Nhất Minh, sinh con trai . Nếu đứa con trai, định bắt em sinh mãi ? Nếu Hữu Hữu là con gái, sẽ thích nó nữa, mua quần áo cho nó, cũng nấu trứng đỏ !”

 

Thẩm Nhất Minh: “...”

 

“Hữu Hữu đừng sợ, chắc chắn sẽ thích con. Mẹ một chăm sóc con, chắc chắn cũng nuôi con thật . Mẹ kiếm tiền sữa bỉm cho con, sẽ để con sống trong một gia đình tình thương!”

 

Thẩm Nhất Minh đỗ xe lề đường, sang Tả Đan Đan, vẻ mặt bất lực : “Đồng chí Tả Đan Đan, em thể đừng mặt mà oan uổng với con , cảm thấy bây giờ còn oan hơn Đậu Nga.”

 

Tả Đan Đan : “Anh dám trọng nam khinh nữ?”

 

“Không bao giờ!” Thẩm Nhất Minh trịnh trọng .

 

“Em tin.” Tả Đan Đan kiên quyết, “Em đều đồng chí Ngưu Lệ Lệ , đàn ông các chỉ thích con trai, sinh con trai là bắt sinh mãi.”

 

“... Đó là khác.” Thẩm Nhất Minh cảm thấy sắp hai con bắt nạt c.h.ế.t mất. Anh sờ cái bụng lớn của Tả Đan Đan : “Anh đảm bảo, bất kể Hữu Hữu là trai gái, đều yêu thương như . Nếu là bé gái, sẽ nâng niu trong lòng bàn tay. Ai cũng bắt nạt con bé. Nếu là bé trai…”

 

“Bé trai thì cưng chiều ?” Tả Đan Đan trừng mắt.

 

Thẩm Nhất Minh : “Nếu là bé trai, sẽ dạy nó cách lừa một cô gái xinh thông minh như nó về nhà.”

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Tả Đan Đan lập tức đỏ mặt, phồng má : “Thật ? Anh thật sự trai gái đều thích? Thẩm Nhất Minh, em với nhé, nếu trọng nam khinh nữ, hoặc trọng nữ khinh nam, em sẽ mang con sống một .”

 

“Nói ngốc nghếch cái gì thế, con của , em còn mang ? Chúng ở bên , mới là một gia đình trọn vẹn. Em dạo cứ nghĩ nhiều. Thảo nào bác sĩ bảo chăm sóc cảm xúc của em, bảo càng về cảm xúc của em d.a.o động càng lớn. Xem là thật. Lãnh đạo, em hài lòng cứ với , đừng giữ trong lòng.” Thẩm Nhất Minh cảm thấy đời lãnh đạo duy nhất thừa nhận cũng chỉ mắt . Đối mặt với lãnh đạo đơn vị, cũng từng khép nép thế bao giờ.

 

 

 

 

Loading...