Tả Đan Đan mắt sáng lên, cô lờ mờ nhớ đây xem tivi thấy, vì nguyên nhân đặc biệt. Lứa như họ, là cuối cùng.
“Đợi đến Bắc Kinh, chúng cũng sẽ bận rộn .” Thẩm Nhất Minh .
Hết tháng giêng, trong nhà bắt đầu thu dọn hành lý chuẩn lên đường Bắc Kinh. Lý Huệ và Tả Thông cũng qua bàn giao công việc.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Vì bản Lý Huệ bằng cấp, cộng thêm cũng là trong ngành giáo d.ụ.c, nên bên Cục Giáo d.ụ.c cũng ngăn cản. Bàn giao công việc thuận lợi.
Nhân dịp cùng ông bà Lý tụ tập một bữa.
Biết ba trẻ tuổi sắp Bắc tiến, hai ông bà an ủi nỡ.
Cuối cùng chỉ đành nâng chén im lặng một lúc, mới : “Đừng quên sơ tâm. Bất kể các con ở Bắc Kinh thế nào, cũng đừng quên cái tâm ban đầu. Nhớ kỹ học là vì cái gì.”
Ba Tả Đan Đan đều gật đầu .
Đợi lúc Tả Đan Đan và Thẩm Nhất Minh sắp về, bà Lý lén kéo Tả Đan Đan phòng chuyện: “Đan Đan , bất kể xảy chuyện gì, cũng đừng quên ai là nuôi con khôn lớn. Làm nhớ ơn. Đừng quên nhé.”
“Bà ngoại, con nhớ mà, bà còn yên tâm thế ạ?” Tả Đan Đan .
Bà Lý cô một lúc, an ủi: “Không , bà ngoại dặn dò chút thôi. Con .”
Trong lòng Tả Đan Đan chút nghi hoặc, xoay khỏi phòng. Trong lòng chút suy đoán về lời của bà ngoại. Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ thể nghĩ đến việc, ông bà ngoại lẽ lúc ở Bắc Kinh chuyện Hoa kiều về nước, nên lo lắng chăng.
Cô cảm thấy ông bà ngoại lo thừa , cô thật sự sẽ tình cảm gì với đó .
Những ngày tiếp theo, Tả Đan Đan và Thẩm Nhất Minh sắp xếp thỏa chuyện trong nhà. Chìa khóa nhà để cho Lý Huệ một bộ, bà qua ở lúc nào thì qua. Bình thường cũng thể giúp qua trông nom nhà cửa.
Ngoài căn nhà cũ mà bà ngoại ở , cũng cho Tả Thành Tài thuê. Vốn dĩ bà ngoại bảo lấy tiền thuê, dù nhà bỏ mãi cũng . Cho họ hàng ở cũng . Nhà cũng sẽ về ở nữa. Kết quả Tả Thành Tài chịu, thể chiếm tiện nghi của . Thế là Tả Đan Đan dứt khoát thu tiền thuê ba năm của chú, để chú cứ từ từ mà ở.
Sắp xếp xong việc nhà, cả nhà họ Thẩm cộng thêm Tả Thông, cùng bước lên chuyến tàu hỏa Bắc tiến.
Lý Huệ và ông bà Lý, còn bạn bè của Thẩm Nhất Minh đều ga tiễn họ.
Đều Thẩm Nhất Minh đưa cả gia đình Bắc Kinh học, ở đây còn vướng bận gì, chắc chắn sẽ ít về. Có lẽ , khó cơ hội gặp .
Mấy trai trẻ vỗ vai Thẩm Nhất Minh, Tống Cương trực tiếp ôm chầm lấy .
“Thằng nhóc , công việc thế cũng , cứ giày vò thế . Cậu một đến đất khách quê bắt nạt thì ? Mọi ở xa thế đều giúp gì cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-529.html.]
Tả Đan Đan bên cạnh mà cảm động. Người thật thà bao, đến giờ vẫn tưởng Thẩm Nhất Minh là thỏ trắng cơ đấy.
Lại Tống Cương : “Còn con rể nhỏ của nữa, mang xa thế, Hoa Hoa nhà bồi dưỡng tình cảm với nó kiểu gì?”
“...”
Hứa Tiểu Cường nổi cái điệu bộ sến súa của Tống Cương, đẩy : “Anh Nhất Minh , chuyện gì cứ gọi điện về nhà, dù xa, bọn em cũng sẽ lên Bắc Kinh giúp .”
Từ Đại Bằng thở dài: “Em còn đang định mời uống rượu mừng đấy…”
Quách Đại Đầu đào dầu mỏ cũng đến: “Nhất Minh , đợi đào dầu mỏ, Bắc Kinh nhận thưởng, sẽ thăm .”
“Thế thì đến tết Công gô ?” Hứa Tiểu Cường lập tức .
Mặt Quách Đại Đầu đen sì, vung tay kẹp cổ : “Hứa Tiểu Cường, coi chừng tẩn cho đấy.”
“Anh Nhất Minh, xem sắp , bọn họ bắt nạt em.” Hứa Tiểu Cường kêu lên.
Thẩm Nhất Minh : “Được , sắp , các chẳng đắn gì cả.”
Anh câu , khí lập tức trở nên chút thương cảm.
Trong lòng đều chút buồn bã. Trước đây ở tỉnh thành tùy tiện là gặp , giờ thì mỗi một phương trời.
Tống Cương buồn bã : “Nhất Minh, chăm sóc thầy Triệu và con rể nhé. sẽ thường xuyên thăm .”
Rồi lau mắt.
Hứa Tiểu Cường cúi đầu, những khác cũng thấy khó chịu.
Thẩm Nhất Minh trịnh trọng : “Sau dù ở , cũng sẽ quên những bạn . Sau chỗ nào cần đến Thẩm Nhất Minh , các cứ liên lạc với . Đừng khách sáo.”
Mọi đều gật đầu.
Bên cạnh, Lý Huệ và ông bà Lý cũng dặn dò Tả Đan Đan và Tả Thông, đến Bắc Kinh học hành chăm chỉ. Học kiến thức hữu ích, đừng quên những lời báo, báo đáp Tổ quốc.