Trọng Sinh: Cô Gái Nhà Nông Thập Niên 70 - Chương 641

Cập nhật lúc: 2026-02-23 15:12:27
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Chí Sâm cũng : “ , thật sự là lâu lâu gặp. Có thể cùng dạo một chút trong trường ? Đã nhiều năm đến đây, đường cũng chút quên .”

 

“Được.” Lý Huệ gật đầu. Sau đó xoay dẫn đường.

 

Tả Đan Đan họ xa, cũng theo. Cô cô xuống lầu chắc chắn là chuyện riêng với Trần . 20 năm gặp, hai cũng nên chuyện cho rõ ràng.

 

bảo: “Đồng chí Tiểu Khâu, lên lầu cùng .”

 

Tiểu Khâu lắc đầu: “Không cần đại tiểu thư, chờ ở đây là . Trần thể cần tìm bất cứ lúc nào.”

 

Tả Đan Đan xưng hô suýt chút nữa thì sặc: “Đừng đừng đừng, cứ gọi là đồng chí Tả Đan Đan là . Chỗ chúng thịnh hành cách gọi .”

 

Tiểu Khâu : “ xin ý kiến của Trần .”

 

“... Được , lên đây, nếu việc gì thì lên lầu 3 phòng 303 tìm chúng .”

 

Tả Đan Đan dặn dò xong liền chạy nhanh lên lầu. Trước khi lên, cô còn ngoái về hướng hai rời .

 

Lý Huệ và Trần Chí Sâm chậm rãi dạo, đến bên hồ nước trong trường đại học. Trước hai thường xuyên sách ở đây, lúc đang là mùa đông nên cảnh sắc bên hồ phần tiêu điều.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

“Bao nhiêu năm , nơi hình như đổi mấy.” Trần Chí Sâm .

 

Lý Huệ đáp: “ , đôi khi dạo ở đây, cảm giác như từng rời . Thật thì bà ngoại .”

 

Trần Chí Sâm : “Đâu , trông em vẫn còn trẻ lắm, liếc mắt cái là nhận ngay. Chỉ là tóc bạc lốm đốm .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-641.html.]

“Đó là do em lo nghĩ gì. Ít tư ít lự, cứ thế mơ hồ mà sống qua ngày.”

 

Trần Chí Sâm ngẩn ngơ bà một lúc, thu hồi tầm mắt, hỏi: “Mấy năm nay em sống thế nào?”

 

Lý Huệ nhẹ nhàng đáp: “Coi như . Mấy năm nay trong nước xảy một cuộc vận động lớn, các giáo viên trong trường đại học đều sống lắm. Lúc đó em một chốn nương , sống an qua ngày. Đã hơn nhiều . Sau bọn trẻ cũng tiền đồ, cuộc sống cũng dần khá lên. Đại Thành đối với em , các con đều hiếu thuận. Cuộc sống như em mãn nguyện .”

 

Trần Chí Sâm : “Như thì , mấy năm nay ở nước ngoài sống cũng tệ. Anh học kinh tế, ít nhiều cũng đất dụng võ, cũng coi như thành khát vọng của .”

 

Hai xong rơi trầm mặc hồi lâu.

 

Một lát , Lý Huệ rốt cuộc nhịn hỏi: “Chân của ... còn đau ?” Nói xong, bà hít sâu một . Cố gắng kìm nén để cảm xúc bình tĩnh nhất thể.

 

Trần Chí Sâm lắc đầu: “Không đau, trở ngại gì, em đừng lo. Em mà, vốn chú trọng hình tượng, chỉ cần còn , còn cử động thì sẽ tự sa ngã. Thân thể đối với chỉ là thứ dùng để chứa đựng ý chí cá nhân thôi. Cho nên chút thương tích với quan trọng. Chỉ em, vì Đan Đan mà chịu khổ nhiều. Trong lòng thấy hổ thẹn.”

 

Giọng ông nghẹn ngào.

 

Lý Huệ lén lau nước mắt, : “Cũng nghiêm trọng như nghĩ . Anh cũng cần áy náy. Dù thế nào thì cũng cố hết sức , ai trách cả.”

 

Trần Chí Sâm: “Mấy ngày nay em cứ nghĩ mãi, nếu năm đó đến Nam Giang thì sẽ thế nào... Em nghĩ nghĩ , đột nhiên cảm thấy, cho dù đến Nam Giang thì kết quả cũng vẫn thôi. Lúc đó cha em vẫn là giáo sư đại học trong nước, một lòng đền đáp tổ quốc. Em nhẫn tâm vì bản mà bắt họ theo em đến nơi đất khách quê , như chẳng khác nào phản quốc. Cho dù họ vì em mà chịu thiệt thòi, em cũng nỡ để họ hy sinh vì em. Cho dù để em lựa chọn , em cũng chỉ chọn từ bỏ việc theo . Cho nên, cũng cần canh cánh chuyện năm xưa nữa. Tất cả đều do thể đổi.”

 

Trần Chí Sâm đầu mặt hồ, hốc mắt đỏ hoe: “ , tất cả đều qua , chúng đừng nhớ chuyện cũ nữa. Hiện giờ con cái đều trưởng thành, ngay cả cháu ngoại cũng . Sau tâm tư đều đặt con cháu. Trước cứ nghĩ còn trẻ, đến khi Hữu Hữu gọi là ông, mới giật nhận già . Đã đến tuổi bồng cháu .”

 

Nói xong, ông thở dài một , gượng : “Nói thì, Đan Đan quả thật hiếu thuận với em, nhận con bé, con bé bảo ý kiến của em. Tả Đại Thành đồng ý , ý em thế nào? Anh cũng sẽ độc chiếm con gái , , chỉ là thêm một yêu thương con bé thôi.”

 

 

 

 

Loading...