Về đến trường, các giáo sư khác rời , Tả Đan Đan theo giáo sư Tần dạo trong trường.
"Đan Đan, em thấy , vấn đề giáo d.ụ.c hiện nay của nước vẫn còn nhiều. Phía bao nhiêu đứa trẻ bỏ học, đặc biệt là bé gái, cơ hội giáo d.ụ.c ít." Giáo sư Tần cảm thán.
Tả Đan Đan nghĩ nghĩ: "Mấy hôm em và Thẩm Nhất Minh cũng thảo luận chuyện , Thẩm Nhất Minh lúc đó với em một câu, tuy lúc đó em phản bác , nhưng em tán đồng. Nhà nước tiền, giáo d.ụ.c kiểu gì? Em cảm thấy mắt chính là vấn đề tiền bạc. Mà bây giờ nước cải cách mở cửa, vấn đề giáo d.ụ.c nhất định sẽ cải thiện. Cô Tần, cho dù các cô về hưu , chúng em cũng sẽ tiếp sức. Cô đừng lo lắng."
Giáo sư Tần an ủi: " , chúng cũng , nhà nước bây giờ lo xuể những cái . Hiện tại nhà nước cũng đang tìm con đường phát triển. Chỉ là tình hình giáo d.ụ.c hiện nay, mà thấy đau lòng. Đan Đan , em là học trò cô coi trọng nhất, cô thật sự hy vọng thể thấy em nên chuyện lớn."
Tả Đan Đan kiên định : "Em nhất định sẽ dốc hết sức , cống hiến cho sự nghiệp giáo d.ụ.c." Lại : " cô Tần, mấy ngày nay em luôn ghi chép, sắp xếp một bản thảo, hai hôm nữa đưa cô xem, nhờ cô chỉ bảo giúp em, ạ?"
Giáo sư Tần vui vẻ : "Thế thì còn gì bằng."
Làm thầy, thích nhất là học trò chủ động học tập, thể kịp thời đưa kiến giải của .
Tan học, Tả Đan Đan vội vàng về nhà sắp xếp bản thảo, ngay cả Thẩm Hữu Hữu cũng lo . Thực dạo cũng chẳng lo mấy. Dù Thẩm Hữu Hữu theo ông ngoại nó ăn sung mặc sướng, còn sung sướng hơn cả cô.
đợi cô sắp xếp bản thảo xong, nộp cho giáo sư Tần, cô vẫn tìm cơ hội bày tỏ lòng ơn của với Trần Chí Sâm: "Bố, bố vất vả . Đợi con tiền đồ, con sẽ hiếu thuận với bố thật ."
Trần Chí Sâm xong, xoa đầu cô: "Đứa bé ngốc, cha những việc cho con cái là điều nên ."
Tả Đan Đan quá cảm động: "Bố, bố nhất định giữ gìn sức khỏe nhé, con của Thẩm Hữu Hữu cũng giao cho bố đấy, con và Thẩm Nhất Minh đều ý định trông con cho con ."
Trần Chí Sâm xong mặt kìm nụ vui vẻ: "Được, bố giúp con trông cháu." Ông thích con gái dựa dẫm như .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Xong việc học tập, Tả Đan Đan tranh thủ liên lạc với gia đình.
Ở quê điện thoại, Lý Huệ thích dùng việc công việc tư, nên mỗi Tả Đan Đan chỉ thể gọi điện đến đơn vị, hẹn giờ với Lý Huệ, đợi Lý Huệ tan ngoài gọi điện liên lạc.
Nhân lúc chơi, cô đến chỗ điện thoại công cộng của trường gọi điện hẹn với Lý Huệ, trưa tan học thì gọi điện thoại với Lý Huệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-669.html.]
"Mẹ, dạo sức khỏe thế nào ạ?"
Lý Huệ : "Tốt lắm, ở đây công việc nhàn hạ, bình thường ăn uống ở nhà ông bà ngoại con cũng . Sức khỏe lắm. Con thì , các con thế nào ?"
Tả Đan Đan vui vẻ: "Rất ạ, ngày nào cũng ăn ngon uống . , dạo con còn theo cô giáo tham gia khảo sát đấy, con nộp bản thảo lên, cô giáo đang hướng dẫn con."
Nghe con gái tiền đồ như , Lý Huệ trong lòng tự hào, thấy vui vẻ.
Nói chuyện vui xong, Tả Đan Đan thuận miệng hỏi: " , nhà ông bà ngoại con việc đều cả chứ, ông con gây chuyện gì chứ ạ?"
"Không, đều cả. Cậu mợ con cũng lâu đến, từ tết đến giờ, vẫn qua, chắc là ông bà ngoại con quyết tâm ." Nhắc đến trai , trong lòng Lý Huệ cũng bất lực.
Tả Đan Đan , trong đầu đủ loại suy đoán hiện .
Cái tính của Quách Thải Bình, thế mà đến cửa, chuyện cũng lạ thật. Cũng bố cô bên thế nào.
Trong khu tập thể tỉnh thành, Quách Thải Bình thấp thỏm lo âu.
Lần tết gặp Trần Chí Sâm xong, trong lòng bà luôn lo lắng, lo lắng chuyện năm xưa của phát hiện. Vì thế bà còn đặc biệt đến bưu điện hỏi thăm, xem kiểm tra hồ sơ thu phát hai mươi năm , kiểm tra . Nhận câu trả lời phủ định, bà mới yên tâm.
ai ngờ bao lâu, một ông già tìm đến cửa. Là phụ trách thu phát thư tín của bưu điện năm xưa. Quách Thải Bình vẫn còn nhận .
Người thề thốt tìm đến cửa, tìm ông điều tra hồ sơ đưa thư năm xưa. Ông trí nhớ , nên năm xưa nhớ rõ. Bắt bà đưa lợi ích, nếu sẽ chuyện năm xưa cho khác .
Quách Thải Bình lúc đầu còn thể trấn tĩnh, nhưng đợi đối phương bức thư đó gửi từ Bắc Kinh đến, trong lòng bà liền tin, thực sự nhớ.