Thẩm Nhất Minh hiếm khi cùng ý kiến với ông.
Đêm giao thừa, cả nhà cùng ăn một bữa cơm tất niên vô cùng náo nhiệt.
Trần Chí Sâm : "Mấy năm nay, chỉ năm nay ăn Tết là đặc biệt phong vị ngày Tết, vẫn là ở trong nước ."
Tả Đan Đan vui vẻ : "Ba, nếu ba thích thì cứ sống mãi ở trong nước, sống cùng bọn con. Con và Thẩm Nhất Minh sẽ phụng dưỡng ba, chờ con và Thẩm Nhất Minh nghỉ hưu, còn Thẩm Hữu Hữu tiếp tục nuôi."
"Vậy thì ba của con thành ông già lẩm cẩm mất ." Trần Chí Sâm vui vẻ . trong lòng tự tin. Sức khỏe ông vẫn luôn , chỉ là khi nhận con gái, tâm trạng nên bệnh tình thuyên giảm hơn , năm nay đều phát bệnh. Ngay cả t.h.u.ố.c giảm đau cũng dần dần cần uống nữa.
cơ thể thiếu hụt bao năm nay, ông lòng tin thể chờ đợi lâu như .
Bà ngoại : "Tiểu Trần, cũng thể như , bà già còn lẩm cẩm , nhỏ hơn một lứa, đừng lo xa như . Sau cứ để bọn trẻ phụng dưỡng , thì Nhất Minh cũng là cháu ngoại , đây chẳng cũng đang phụng dưỡng ? Chúng nó nuôi là lẽ đương nhiên, nuôi đến bao giờ cũng ."
Trần Chí Sâm ôn hòa : "Bác đúng ạ. Đan Đan và Nhất Minh đều là những đứa trẻ ngoan. Vậy cháu sẽ thường xuyên ở trong nước. Trước đó một vị lãnh đạo cũng mời cháu về nước nhập hộ khẩu, cháu cũng ý định . Qua năm cháu sẽ nhập hộ khẩu."
Ông về phía Thẩm Nhất Minh: "Nói thì, Đan Đan còn với ba là Nhất Minh đùa với con bé, bảo nếu ba nhập hộ khẩu trong nước thì dường như..."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tả Đan Đan đỡ trán.
Thẩm Nhất Minh : "Ba, ba vui là ạ."
Trần Chí Sâm vui vẻ : "Ba vui. Các con đều hiếu thuận."
Sáng mùng một Tết, Tả Đan Đan và Thẩm Nhất Minh gọi điện thoại chúc Tết tỉnh thành bên .
Tắt điện thoại xong, chúc Tết các trưởng bối trong nhà, đó tặng quà năm mới cho các cụ. Bà ngoại nhét cho đôi đệm đầu gối bằng bông, cố ý mua bông mới. Tặng cho Trần Chí Sâm là một chiếc khăn quàng cổ, là do bà đan trong mấy ngày nghỉ đông . Màu sắc và hoa văn đơn giản nhưng là len lông cừu thật, ấm áp.
Thẩm Nhất Minh nhắm đến nó lâu, vì thế còn lén lút bàn bạc với Tả Đan Đan vài , định mua thứ khác tặng cho Trần Chí Sâm, nhưng Tả Đan Đan thẳng thừng từ chối. Là năm đầu tiên đón năm mới cùng , cô hy vọng tặng một món quà tương đối thích hợp. Cảm ơn sự trả giá của Trần Chí Sâm dành cho cô.
Trần Chí Sâm thấy món quà thì vui đến hốc mắt ửng đỏ, tháo chiếc khăn đang quàng xuống, đó quàng chiếc mới lên cổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-699.html.]
"Rất ấm, quàng thoải mái." Trần Chí Sâm vui sướng .
Tả Đan Đan bảo: "Ba , đây là đầu tiên con đan khăn quàng cổ đấy, nếu thì ba cũng chê nhé. Con chúc ba sức khỏe ngày càng dồi dào, năm mới vui vẻ hạnh phúc."
"Ba vui, hạnh phúc." Trần Chí Sâm thở phào một , trong lòng tràn đầy cảm xúc.
Sau khi nhận quà, các trưởng bối đều phát bao lì xì cho con cháu. Con cháu bao gồm Tả Đan Đan, Thẩm Nhất Minh, còn Thẩm Hữu Hữu, ngay cả em bé trong bụng Tả Đan Đan cũng một phần.
Tả Đan Đan yêu cầu họ nộp lên tất cả.
Dưới sự giáo d.ụ.c của đồng chí Tiểu Khâu, Thẩm Hữu Hữu hiện giờ nhận thức tiền là thứ , những đồ của bé đều dùng tiền mua , cho nên trong lòng đặc biệt coi trọng tiền.
Vừa mới cầm phong bao lì xì lớn của đang đếm vui vẻ, bé chút lưu tình lấy mất.
Thẩm Hữu Hữu suýt chút nữa thì kìm nén tiểu vũ trụ trong lòng, miệng mếu máo, bộ dáng sắp , nhưng nhanh bé liền khống chế cảm xúc, trong mắt chớp động nước mắt, , gượng : "Mẹ, tiền, mua đồ cho ."
Ôi chao, cái dáng vẻ đáng thương hề hề kìa.
Tả Đan Đan mềm lòng, kéo con trai , rút một tờ tiền nhét túi bé, đó giáo d.ụ.c: "Tiền giữ dùm con, mua đồ ăn ngon cho con, cho con dùng để học."
Thẩm Hữu Hữu mắt trông mong tiền còn trong tay , thật sự .
Tả Đan Đan tin còn lừa ... còn trị một đứa trẻ con. Vì thế đem bộ tiền lẻ một hào hai hào trong ví tập trung , gom thành một đống lớn, cộng cũng chỉ cỡ một đồng, tất cả đều đưa cho Thẩm Hữu Hữu.
Mắt Thẩm Hữu Hữu sáng lấp lánh, ôm đống tiền đầy mặt hưng phấn, còn sáp hôn lên bụng Tả Đan Đan một cái: "Mẹ , yêu ."
Tả Đan Đan : "Mẹ đương nhiên , đây đều là vì con bài học nhớ đời thôi."