Trọng Sinh: Cô Gái Nhà Nông Thập Niên 70 - Chương 713

Cập nhật lúc: 2026-02-24 11:44:14
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thu dọn hành lý từ khu tập thể, hai trực tiếp bắt xe về thôn Tả Gia. Giờ xe khách từ tỉnh thành về huyện cũng tăng thêm một chuyến, khéo bắt kịp chuyến xe chiều.

 

Giờ Tả Đại Thành là bí thư công xã, hơn nữa vững vàng, sắp xếp một giáo viên tiểu học làng quê vẫn dễ dàng.

 

Hơn nữa Lý Văn Xương dù cũng nghiệp Đại học Tỉnh, bằng cấp ở đó mà.

 

Về chỗ ở, thì tạm thời ở trong ký túc xá trường học.

 

Đi trong trường, tiếng bài lanh lảnh của lũ trẻ, khóe mắt Lý Văn Xương đỏ lên.

 

Ông cảm thấy, dường như đợi cuộc sống như thế , đợi từ lâu .

 

Lý cha và Lý Tả Đại Thành kể chuyện xong, đều trầm mặc .

 

Một lúc lâu , Lý cha mới : "Đại Thành , nhà họ Lý chúng , nợ con nhiều quá."

 

"Ba, đừng , chúng đều là một nhà. Con thấy cả giờ cũng từ từ đổi . Lúc con , còn đang trong lớp giáo viên khác giảng bài đấy, nghiêm túc lắm."

 

"Mặc kệ nó, nó thể tự sống , thì tự sống . Ba quản nổi nữa." Lý cha xua tay. "Bây giờ thế lắm ."

 

Lý Huệ : "Dù thế nào, cả coi như cũng định , ba cũng cần lo lắng nữa. Lát nữa con còn gọi điện cho Đan Đan, con bé còn đang lo lắng chuyện bên đấy."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Tả Đan Đan buổi chiều tan học về nhà, thì nhận điện thoại Lý Huệ gọi tới.

 

Nghe chuyện ở tỉnh thành xong, chỉ cảm thấy cực kỳ kịch tính. Cô cũng ngờ bến đỗ cuối cùng của Lý Văn Xương về thôn Tả Gia. Hơn nữa còn trở thành một giáo viên làng quê.

 

kết quả cũng tính là thể chấp nhận .

 

Dù nể mặt nhà họ Lý, cô cũng đến mức thực sự mong Lý Văn Xương kết cục đáng sợ gì. Cũng giống như đó để Lý Tuyết Châu Phi .

 

Tiếc là bản Lý Tuyết nhất quyết chọn một con đường tự cho là .

 

Kỳ nghỉ hè đến, đối với Tả Đan Đan qua một nửa năm ba mà , là nghỉ hè gì cả. Mỗi ngày theo Giáo sư Tần cùng tham dự hội nghị các nơi. Đại hội tiểu hội liên miên. Bên Thẩm Nhất Minh còn bận hơn cô.

 

Ngược bên Thẩm Hữu Hữu sắp ba tuổi , Tả Đan Đan và Trần Chí Sâm bàn bạc đưa Thẩm Hữu Hữu đến nhà trẻ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-713.html.]

Không là để học kiến thức, mà là để Thẩm Hữu Hữu tiếp xúc với trẻ con cùng trang lứa. Trong nhà tuy giáo viên, nhưng giáo viên chỉ thể dạy kiến thức văn hóa, thể trở thành bạn cùng trang lứa của thằng bé.

 

Trần Chí Sâm suy nghĩ giống con gái .

 

Lúc nhỏ ông nhà trẻ, trong nhà em đông, thiếu bạn chơi. Các cháu trai cháu gái trong nhà cũng là thuê gia sư về bồi dưỡng. Mà những gia tộc lớn ông , trẻ con cũng sẽ nhà trẻ. Đều là tiến hành giáo d.ụ.c tinh cho thừa kế theo khuôn khổ.

 

là một cha già khai minh, Trần Chí Sâm vẫn đồng ý sắp xếp của Tả Đan Đan.

 

Tìm cho Thẩm Hữu Hữu một trường mẫu giáo môi trường cũng khá , cách nhà tương đối gần.

 

Ngày 1 tháng 9 khai giảng, Thẩm Hữu Hữu nhập học . Cái ngày đáng nhớ , Tả Đan Đan và Thẩm Nhất Minh đều xin nghỉ nửa ngày, đưa con học.

 

Vốn Tả Đan Đan định cho thằng bé mặc một cái áo phông ngắn tay bình thường. Kết quả sáng sớm nó dậy lục tung tủ quần áo, nhất quyết mặc bộ đồ hoàng t.ử của nó. Một chiếc áo sơ mi trắng nhỏ và quần tây nhỏ, còn phối thêm một cái nơ bướm.

 

Dáng vẻ nhỏ nhắn trai ngời ngời. Thẩm Châu Châu cô nương lười biếng cũng thêm mấy , vỗ tay đồm độp.

 

Thẩm Hữu Hữu tới, nắm tay em gái, hôn một cái lên mu bàn tay múp míp của em.

 

"..." Tả Đan Đan vỗ tay nhỏ của nó: "Đi học thôi!" Cô ngày đầu học còn xin nghỉ đưa con trai mẫu giáo, dễ dàng lắm ?

 

Thế là Thẩm Hữu Hữu theo ba một bước ngoái ba khỏi cửa. Đằng Thẩm Châu Châu thấy trai , lập tức mếu máo òa lên, xé ruột xé gan: "Oa oa oa..."

 

Đi chơi mang theo nó, xa quá! Phản đối phản đối phản đối!

 

Trần Chí Sâm suýt chút nữa bế nổi cô bé. "Châu Châu , ông ngoại đưa cháu chơi."

 

Tiếc là cô bé tuy lười, nhưng tính khí lớn, quấy lên là chẳng yên chút nào.

 

Một phút , Tả Đan Đan cam chịu trở , đón lấy đứa bé từ tay Trần Chí Sâm: "Ba, con thấy con nuôi đây con, là tổ tông. Giờ ba đứa con gái ngoan ngoãn như con là hiếm thế nào chứ."

 

Trần Chí Sâm : "Ba thà rằng con quấy như nó thế , con ngoan ngoãn như , ba chẳng đất dụng võ."

 

Tả Đan Đan ngại ngùng : "Ba, ba đừng thế, con thấy so với ba, con vẻ đặc biệt xứng chức. Con quyết định , hôm nay con sẽ trông nó cho t.ử tế."

 

 

 

 

Loading...