Trọng Sinh: Cô Gái Nhà Nông Thập Niên 70 - Chương 721

Cập nhật lúc: 2026-02-26 10:54:48
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Buổi tối chờ Thẩm Nhất Minh mệt mỏi trở về, Tả Đan Đan cùng nghiêm túc thảo luận nhiều chuyện về việc nuôi dạy con cái. Thẩm Nhất Minh day day ấn đường: "Con chúng vấn đề gì ? Hình như tới tuổi phản nghịch mà. Anh nhớ là mười mấy tuổi mới bắt đầu xuất hiện tình trạng đó." Anh chính là nghiên cứu qua kiến thức nuôi dạy con của cả phương Đông và phương Tây.

 

Tả Đan Đan : "Hiện tại thì xảy vấn đề, nhưng mầm mống vấn đề cũng nhỏ. Hôm nay em tìm Thẩm Hữu Hữu chuyện, thằng bé thế mà bảo bận, thời gian chơi với em. Sau đó Thẩm Châu Châu cũng cần em, chỉ đòi tìm ông ngoại và trai."

 

"Chuyện gì lạ ?" Thẩm Nhất Minh : "Trẻ con ai chăm sóc nhiều thì sẽ thiết với đó."

 

Tả Đan Đan gật đầu: " , cho nên em định sẽ dành nhiều thời gian hơn cho con. Em cũng định học theo ba em, lúc ngoài thì mang con theo cùng."

 

Thẩm Nhất Minh vuốt ve vai cô: "Muốn tranh giành con với ba em ?"

 

"Không, là chia sẻ gánh nặng cho bậc trưởng bối."

 

Sáng hôm lúc ăn cơm, Tả Đan Đan đưa ý kiến hôm nay mang theo bọn trẻ cùng. Hiện tại cô là sinh viên năm tư, về cơ bản tiết học, hôm nay đến trường là để giúp Giáo sư Tần sắp xếp tài liệu. Làm việc trong văn phòng riêng của Giáo sư Tần nên thể mang con theo.

 

Trần Chí Sâm : "Trông trẻ con vất vả lắm, con còn việc nữa."

 

"Ba , , là một , con nên gánh vác trách nhiệm của ." Tả Đan Đan vẻ mặt đầy kiên định.

 

Trần Chí Sâm hai đứa cháu, gật gật đầu. Làm cha đích thực thường xuyên tiếp xúc với con cái. Ừm, để con gái trông con một chút cũng .

 

Thế là khi Tả Đan Đan và Thẩm Nhất Minh đến trường, trong xe chở thêm hai đứa nhỏ. Thẩm Hữu Hữu còn đang ngâm nga bảng cửu chương, Thẩm Châu Châu thì chơi trống bỏi.

 

Nhìn đặc biệt ngoan ngoãn, dễ trông.

 

Giáo sư Tần lên lớp, Tả Đan Đan một ở trong văn phòng, kê một cái bàn nhỏ cho Thẩm Hữu Hữu vẽ tranh, đó trải một tấm đệm nhỏ sàn cho Thẩm Châu Châu chơi trống bỏi và b.úp bê tây.

 

Sắp xếp xong cho hai đứa nhỏ, Tả Đan Đan cảm thấy trong lòng thoải mái, cô là một vĩ đại, kiên trì việc mà vẫn thể chăm sóc hai con.

 

Ban đầu Tả Đan Đan còn yên tâm, lúc việc cứ năm phút ngẩng đầu một cái... Sau đó là mười phút... Nửa tiếng... Ừm, thành vấn đề, ngoan, lời.

 

Một tiếng ... Tả Đan Đan xoa xoa thái dương, hai đứa nhỏ, lập tức choáng váng.

 

Thẩm Hữu Hữu đang cầm b.út vẽ, vẽ vời lung tung lên cái váy xinh của Thẩm Châu Châu. Bàn tay nhỏ của Thẩm Châu Châu dính đầy màu vẽ, bôi nhem nhuốc lên mặt trai...

 

Bên cạnh hai đứa, con b.úp bê vải xé rách, giấy vẽ vương vãi khắp nơi, loạn cào cào. Tả Đan Đan lập tức cảm giác suy sụp.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-721.html.]

"Hữu Hữu, Châu Châu, hai đứa cái gì ?"

 

Hai đứa nhỏ về phía Tả Đan Đan, mặt đều đủ màu sắc sặc sỡ, quần áo thì bẩn thỉu.

 

Thẩm Châu Châu khanh khách: "Mẹ, chơi, trai chơi."

 

Tả Đan Đan: "..."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Thẩm Hữu Hữu : "Mẹ ơi, ạ?"

 

Tả Đan Đan mặt vô cảm : "Tại con vẽ lên quần áo của em?"

 

Thẩm Hữu Hữu toét miệng : "Thầy dạy mỹ thuật của con bảo, vẽ tranh thì nên vẽ thế nào thì vẽ... Còn thể vẽ lên nữa cơ."

 

...

 

Khó khăn lắm mới dọn dẹp xong văn phòng, lau rửa sơ qua cho hai đứa nhỏ để miễn cưỡng thể gặp . Tả Đan Đan thở phào nhẹ nhõm, chuẩn việc. Kết quả mới xoay , hai đứa nhỏ thấy tăm . Tả Đan Đan lập tức sốt ruột, vội vàng chạy ngoài tìm.

 

Vừa đến hành lang liền đụng một sinh viên tới, cô vội vàng hỏi: "Em thấy hai đứa trẻ con , một đứa ba bốn tuổi, một đứa đến hai tuổi."

 

Cậu sinh viên ngơ ngác lắc đầu: "Không ạ, em lên lầu nãy giờ thấy ai."

 

Tả Đan Đan suýt chút nữa thì ngất xỉu, trẻ con thể bốc biến mất chứ. Cô vội vàng chạy một vòng, xuống lầu tìm con, kết quả hỏi mấy đều thấy trẻ con . Cô tìm trở . Cũng ở các văn phòng khác.

 

Cô vội vàng chạy về văn phòng định gọi điện cho Thẩm Nhất Minh, chuẩn cùng tìm con gấp.

 

Kết quả về đến văn phòng, liền phát hiện hai đứa nhỏ đang chơi tấm đệm.

 

"... Các con ?"

 

Thẩm Hữu Hữu chỉ chỉ cái bàn cửa: "Mẹ, bọn con chơi trốn tìm, tìm thấy bọn con, chẳng vui gì cả."

 

Tả Đan Đan hít sâu một thật mạnh: "Nhẫn nại, nhẫn nại, là một vĩ đại, thể động thủ đ.á.n.h con."

 

 

 

 

Loading...