Tả Đan Đan vuốt vuốt n.g.ự.c : "Con trai, con , vì kiếm một hào của con mà đều học, thành tích sa sút. Con cũng việc học hành quan trọng thế nào mà, nếu thì tại con cố gắng học như ? Bây giờ vì một hào mà chuyên tâm học tập, con xem đáng ?"
Thẩm Hữu Hữu lắc đầu, đó : " con các bạn sẽ như . Con trả lương mà."
Tả Đan Đan cảm thấy thể giảng đạo lý với Thẩm Hữu Hữu , đây là một nhà tư bản bước hình thức ăn kinh doanh .
"Vậy , bây giờ nhân viên của con vì trong giờ học giảng, gây ảnh hưởng đến học sinh khác trong lớp, hiện tại nhà trường phê bình, ông chủ lớn như con nên chịu trách nhiệm ? Nhân viên trong doanh nghiệp mà quản lý cũng xong, tổng giám đốc như con chính là thành nhiệm vụ. Giống như ba con , ba con quản lý cấp vài ngàn , ba đều đảm bảo quản lý nhân viên của . Cấp của con mới hơn hai mươi mà con gây rắc rối lớn như thế, con cảm thấy bản đủ tiêu chuẩn ?"
Thẩm Hữu Hữu mà trố mắt há mồm, ngay đó rũ cái đầu xuống: "Không đủ tiêu chuẩn ạ."
Tả Đan Đan hài lòng: "Vậy con nên thế nào chứ?"
Thẩm Hữu Hữu phồng má: "Ngày mai con sẽ với các bạn , nếu ai thầy cô bắt phê bình thì con sẽ trừ lương, đuổi việc các bạn . Chú Tiểu Khâu , ở công ty nước ngoài, nếu nhân viên là thể đuổi khỏi công ty."
Tả Đan Đan hiện tại tóm lấy Tiểu Khâu đập cho một trận tơi bời.
Suốt ngày dạy con trai cô mấy cái gì thế ?
Cô thở hắt một : "Thẩm Hữu Hữu, là giảng viên đại học, sinh viên trong trường đông hơn các con nhiều lắm, vì giúp sinh viên mua đồ để kiếm tiền ?"
"Mẹ tiền lương ạ." Thẩm Hữu Hữu .
"! Tiền lương đủ nuôi sống hai đứa tiểu quỷ các con. Mẹ đang chung vốn ăn với khác, chính là ông trẻ của con đấy. Hiện tại chúng mở siêu thị, cực kỳ kiếm tiền. Biết vì kiếm tiền , bởi vì chúng kiếm tiền của lớn. Trẻ con các con thì bao nhiêu tiền cơ chứ? Con cái vất vả mà chẳng kiếm bao nhiêu. Cái của kiếm nhiều hơn con nhiều."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Thẩm Hữu Hữu ngẩn , ánh mắt m.ô.n.g lung, trong đầu dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Tả Đan Đan cũng phiền bé, một chuyện cần để trẻ tự nghĩ thông. Như mới rèn luyện khả năng tự suy nghĩ của chúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-757.html.]
Một lát , Thẩm Hữu Hữu gật đầu: "Mẹ, con hiểu , giúp bạn học mua đồ quả thực kiếm tiền. Ngày mai con sẽ với các bạn là nữa."
Nghe Thẩm Hữu Hữu , Tả Đan Đan hài lòng: "Bé ngoan, con lớn lên, cơ hội kiếm tiền còn nhiều lắm, chúng cần vội vàng nhất thời."
Trong đầu Thẩm Hữu Hữu đang suy tính kế hoạch mới của , căn bản chẳng thấy gì.
Lúc sắp về đến nhà, bé : "Mẹ, xem kiếm tiền của lớn thế nào là nhiều nhất, dễ nhất ạ? Cụ nội tiền, nhưng cụ tiêu tiền." Vừa nãy ở xe bé vẫn luôn trăn trở. Người lớn thì nhiều, nhưng họ thích tiêu tiền mà.
Đối với tinh thần hiếu học của con trai, Tả Đan Đan vẫn vui lòng giải đáp. Cô : "Người lớn tuổi đều xót tiền nỡ tiêu. Chỉ độ tuổi như đây là thích tiêu tiền nhất. Nào là mua quần áo, mỹ phẩm. Tiền lương của cơ bản là hết sạch mỗi tháng. Nếu nhờ việc kinh doanh của và ông trẻ con thì lo chi tiêu gia đình còn đủ chứ."
Thẩm Hữu Hữu chợt bừng tỉnh hiểu . Thì là thế.
Về đến nhà, Thẩm Nhất Minh cũng về, đang bản kế hoạch trong thư phòng. Tả Đan Đan một bộ quần áo, để con tự bài tập, còn bản thì phòng việc tìm Thẩm Nhất Minh kể chuyện của Thẩm Hữu Hữu.
Thẩm Nhất Minh xong, : "Đứa nhỏ thế mà đầu óc phết."
"Nghe giọng điệu của , còn định ủng hộ thằng bé ?"
Thẩm Nhất Minh : "Ủng hộ thì hẳn, nhưng sẽ hướng dẫn thêm cho con. Lát nữa xong việc sẽ chuyện với thằng bé, chỉ cần con cố gắng học tập, đợi khi con nghiệp tiểu học, sẽ mở cho con một cửa hàng để con tự mày mò chơi."
Mở một cửa hàng để chơi, ba cũng thật hào phóng quá .
, nhắc mới nhớ cô còn chuyện quan trọng đây: "Thẩm Nhất Minh, nhà nên mua nhà mới . Hiện tại Tả Thông và Bình Bình tuy về đây ở, nhưng ở gần như , kiểu gì cũng để phòng cho họ. Hữu Hữu và Châu Châu cũng lớn , cũng cần phòng riêng. Nhà chúng hiện tại đủ chỗ ở. Còn cả phòng sách nữa, em định cho bọn trẻ một phòng sách riêng. Chúng một phòng, ba cũng một phòng. Dù thế nào nữa, nhà đổi nhà mới thôi."