Trọng Sinh: Cô Gái Nhà Nông Thập Niên 70 - Chương 777

Cập nhật lúc: 2026-02-26 10:55:48
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một thời gian , chính sách chọn chính sách thử nghiệm và bắt đầu triển khai ở một khu vực.

 

Trần Chí Sâm lập tức quyên góp một khoản tiền lớn. Không chỉ ông, mà một bạn bè Hoa kiều của ông cũng hưởng ứng quyên góp theo. Nhờ mà vấn đề tài chính trong giai đoạn đầu giải quyết êm .

 

Tả Đan Đan ba đầu tiên quyên tiền thì khỏi dở dở . Ông ý gì chứ?

 

Đâu chỉ Trần Chí Sâm, ngay cả Thẩm Hữu Hữu và Thẩm Châu Châu cũng đem tiền quyên góp.

 

"Ba , cần thế . Con chỉ đưa một ý kiến đề xuất thôi mà."

 

Trần Chí Sâm : "Kiến nghị thì tất nhiên ủng hộ . Chỉ cần là việc lợi nước lợi dân, mặc kệ là ai đề xuất, ba đều sẽ ủng hộ."

 

Thẩm Hữu Hữu cũng hùa theo: "Mẹ ơi, con nhiều bạn nhỏ học, con cũng giúp đỡ các bạn . Ông ngoại , thương nhân thì lương tâm."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

"..." Nhóc con thật sự coi là thương nhân đấy.

 

Thẩm Châu Châu ngẩng cái đầu nhỏ lên : "Mẹ ơi, con kiếm tiền , con cũng việc . Làm việc sẽ giúp trở nên xinh hơn." Cô bé sờ sờ đầu: "Cái gọi là vẻ nhỉ?"

 

"Vẻ nội tâm đó đồ ngốc." Thẩm Hữu Hữu cạn lời em gái. Không hiểu chọn đứa ngốc nghếch tổng giám đốc của cơ chứ.

 

Thẩm Châu Châu chau mày: "Em ngốc, ông ngoại bảo em giống bà ngoại, thông minh!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-777.html.]

Tả Đan Đan gật đầu tán thành, ừm, lúc con bé quậy phá thì quả thực giống bà ngoại nó.

 

Kết quả thử nghiệm chứng minh, chính sách của Tả Đan Đan khi ban hành xuống địa phương mang hiệu quả .

 

Rất nhiều chuyện cho con học còn thưởng, ít nhiều cũng bắt đầu coi trọng vấn đề giáo d.ụ.c con cái trong nhà hơn. Có đông dân đến chính quyền địa phương để hỏi han về chính sách . Chỉ cần dân chúng chú ý, điều đó chứng tỏ giai đoạn họ sẽ càng coi trọng hơn.

 

Để phối hợp với chính sách , phía Bộ Giáo d.ụ.c cũng cử một công tác tư tưởng. Sau đó, phát hiện bản đồng chí Tả Đan Đan xuất từ cảnh bần hàn, nhờ nỗ lực của bản mà cuối cùng cũng thành tài. Cô còn là giảng viên đại học, tài ăn sắc bén. Huống hồ chính sách do cô đề xuất, chẳng ai hiểu rõ nó bằng cô. Thế là họ quyết định giao cho Tả Đan Đan phụ trách công tác tư tưởng .

 

Tả Đan Đan nhận sự phân công của tổ chức xong, lập tức ngừng nghỉ lên đường xuống các địa phương công tác tư tưởng.

 

Gọi là "tẩy não" cũng , những dân quê chất phác thực dễ tiếp thu những ý kiến đúng đắn.

 

Bạn định với họ mấy câu từ hoa mỹ như "trong sách như ngọc, trong sách nhà bằng vàng" ư? Đương nhiên là . Hay mang chính sách quốc gia ? Cũng xong. Thậm chí mấy câu khẩu hiệu như "dù nghèo cũng thể để nền giáo d.ụ.c nghèo, dù khổ cũng thể để bọn trẻ chịu khổ", đối với họ mà chẳng khác nào mấy bức bích họa vẽ trang trí tường bằng gạch, sáo rỗng vô ích.

 

Thay đó, bạn thế : "Bà con xem, thôn bên cạnh thi đỗ đại học đấy, nghiệp xong là phân công công tác, lập tức đón luôn cha già lên thành phố hưởng phúc. Lại còn ở nhà lầu do cơ quan cấp. Nhà tầng tầng , đèn điện, điện thoại, cái gì cũng ... Lại chuyện trấn cô con gái nhà ai kìa, đỗ đại học xong, tìm tấm chồng , hai vợ chồng cùng báo hiếu cha . Lần nào về thăm nhà ngoại cũng xách theo cá với thịt. Năm nào cũng biếu gia đình một khoản tiền tiêu Tết. Thế là cha đều thơm lây hưởng phúc..."

 

Các cán bộ địa phương xong mà vẻ mặt ngớ , vị phó giáo sư đại học chuyện đúng là quá bình dân. Thậm chí còn bình dân, dân dã hơn cả cán bộ địa phương bọn họ.

 

"Tụi nhỏ nhà bà con ngốc hơn con nhà ? Sao thể chứ! Đều cái đầu như cả, con nhà giỏi là do cha chúng coi trọng giáo d.ụ.c, coi trọng chuyện học hành của con cái. Họ bắt tụi nhỏ bỏ học ở nhà. Bà con thử nghĩ xem, phận cha như chúng nuôi nấng con cái chẳng là vì gieo một niềm hy vọng ? Cứ trông chờ tụi nhỏ sẽ tiền đồ hơn thế hệ chúng , để gia cảnh ngày một khá giả hơn. Bây giờ bà con cứ đưa tụi nhỏ học cái chữ , cuộc sống đảm bảo sẽ chỉ hơn hiện tại. Còn nếu bà con cho chúng học, hiện tại sống cực khổ thế nào thì vẫn mãi như thế. Bây giờ cả thôn ai nấy đều sống cảnh giống , nhưng ngộ nhỡ con cái của các hộ khác trong thôn đều thành tài, thì sự khác biệt sẽ hiện rõ ngay. Con cái nhà học đại học, việc ở cơ quan nhà nước, còn con nhà vẫn cứ sống cảnh bán mặt cho đất bán lưng cho trời, đến lúc đó bà con thấy đau lòng ? Tụi nhỏ sinh lòng oán trách bà con ?"

 

 

 

 

Loading...