Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1587

Cập nhật lúc: 2026-03-17 21:37:01
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau bao nhiêu năm xa cách, đây đúng là thời gian nhiều chuyện để .

Từ trong miệng của cháu trai , ông Bùi hiểu cuộc sống của con cháu trong những năm qua, mặt ông lộ chút cảm xúc nào nhưng trong lòng cảm thấy vô cùng vui mừng.

Ông còn tưởng con cháu chịu khổ, cắt đứt quan hệ với ông già chứ.

Không ngờ ...

Sự kiêu ngạo tận xương tủy của nhà họ Bùi vẫn c.h.ặ.t đứt!

Sau khi cháu trai kể rằng Bùi Uyên từng thương ở chân, còn nhanh nhẹn như nữa, ông theo phản xạ về phía trong chuồng lợn.

Bùi Uyên cố gắng kìm nén cơn đau ở chân, nhưng vẫn để lộ sự khác thường.

Ông khổ.

Đôi chân , ông thể chiến đấu chiến trường, báo đáp ơn nghĩa cho Tổ quốc nữa chứ?!

Nhận thấy ánh mắt của cha , Bùi Uyên để ông cụ nhận điều gì, vì động tác trong tay cũng nhanh nhẹn hơn nhiều.

Ánh mắt của ông cụ Bùi sâu thẳm.

Nghĩ đến cô bé tài giỏi đó, nét mặt ông trở nên thoải mái hơn nhiều, khuôn mặt từ xưa đến nay đều lạnh lùng cũng trở nên dịu dàng hơn.

Bùi Thanh Từ cho rằng ông nội đang vui vẻ bởi vì cả gia đình của họ sắp đoàn tụ, khóe miệng cũng nhếch lên một chút.

"Ông nội, con và bố đến để đón ông về nhà, Tết năm nay gia đình chúng cuối cùng cũng thể ăn một cái Tết đoàn viên ."

Ông cụ Bùi là một ý chí sắt đá lạnh lùng, nhưng cũng là một ông cụ sống cô đơn, qua nhiều năm như thể nhớ đến con cháu của chứ?

Ông gật đầu, những dãy núi dài vô tận mắt, giọng trầm thấp: " ."

Cuối cùng cũng đoàn tụ với gia đình!

Sau khi của nhà họ Bùi đến đây, mấy ngày đại đội Song Sơn nghênh đón thêm mấy nhóm nữa.

Những ngôi nhà đất chân núi cũng lượt ai ở.

Ngày , một đôi con đến tìm Chử Việt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1587.html.]

Chử Việt những bạn già chung sống mấy năm nay từng từng rời , trong lòng ông cũng chút nóng vội.

quyết định của phía về ông vẫn gửi xuống, ông chỉ thể kiên nhẫn chờ đợi.

Tháng mười một, mặc dù nhiệt độ xuống thấp, nhưng bởi vì ánh mặt trời nên đều thích ngoài sân phơi nắng.

Chử Việt cửa sách.

Đột nhiên, một bóng lao về phía ông .

Sau đó vang lên một giọng nghẹn ngào: "Bố ơi."

Người đến ôm c.h.ặ.t lấy Chử Việt, nước mặt rơi như mưa.

Những lời tự an ủi bản kiên cường để trở nên mạnh mẽ trong suốt mấy năm qua đều ném đầu.

TBC

Có bố ở đây, cần gì mạnh mẽ nữa chứ.

Chử Việt sửng sốt, quyển sách tay rơi xuống đất.

"Con, con trai?" Hai mắt ông rưng rưng.

Đã mười năm gặp, thiếu niên ngày nào bây giờ trưởng thành thành một thanh niên cao lớn buông bố , hai mắt đỏ hoe gật đầu.

"Là con đây, con và đến để đón bố về nhà."

Chử Việt đột nhiên bật dậy, mấy bước về phía trong thôn, đó vui mừng kiễng chân ngóng : "Ý con con cũng đến đây? Mẹ con ?"

"Mẹ con chậm hơn, vẫn còn ở phía ." Chử Dịch còn kịp xong, Chử Việt vui mừng chạy về phía trung tâm thôn.

Chử Dịch tiến lên đỡ lấy cánh tay của Chử Việt.

Chử Việt đẩy tay của con trai , : "Con đừng đỡ, bố cũng già đến mức nữa."

Chử Dịch vui, cứng rắn tiếp tục dìu ông , : "Con nhất định dìu bố đấy, chúng mười năm gặp , con nhớ bố, dìu một chút thì chứ?"

Từ lúc thấy con trai, Chử Việt vẫn đang chìm đắm trong sự nỗi khó tin nửa tỉnh nửa mê.

Giờ phút Chử Dịch đỡ lấy, ông hiếm khi thấy chút cảm giác chân thật.

 

Loading...