Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1588

Cập nhật lúc: 2026-03-17 21:37:02
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghiêng đầu về phía con trai, ông phát hiện đứa con trai khi ông vẫn còn chỉ là một bé nay trưởng thành một thanh niên cứng cáp .

Chử Việt xúc động .

"... Mấy năm nay, con và con sống thế nào?"

Khóe miệng của Chử Dịch khẽ cứng , nghĩ đến những chuyện nữa, : "Cúng khá ."

Nói xong, lập tức chuyển chủ đề : "Bố, chúng những chuyện vui đó nữa, chỉ cần cả gia đình chúng thể đoàn tụ thì nhắc đến chuyện mấy năm cũng cả."

Chử Việt giật , đó về phía con trai.

Chử Dịch điều chỉnh xong tâm trạng của , nên ông cũng nhận điều gì.

Chính vì điều mà Chử Việt càng thêm chắc chắn rằng mấy năm nay vợ con ông trải qua một cuộc sống vô cùng khó khăn.

Lúc , trong lòng ông một sự đau lòng khó mà diễn tả .

"Vất vả cho con con ." Một lúc lâu , Chử Việt mới trịnh trọng .

TBC

Nụ mặt của Chử Dịch nhạt dần, chỉ : "Con , con mới vất vả, bố, bố đối xử với con nhé."

Mẹ vốn chịu đựng nhiều đau khổ như , bà chỉ cần lời ông bà ngoại, tái hôn với khác là .

, cứng đầu, chồng, con của bà sẽ gọi đàn ông khác là bố...

Chỉ dựa đôi vai rộng lắm của chăm sóc cho suốt mười năm.

Chử Việt trừng mắt Chử Dịch : "Điều còn cần con ? Vợ của bố, bố tất nhiên sẽ đối xử với cô , điều cũng cần con ?"

Ông và vợ là yêu đương tự do, vì tình cảm vợ chồng của họ .

Sau mười năm lưu lạc xa cách nơi đất khách quê , cảm tình sẽ càng hơn .

lúc , cách đó xa xuất hiện một phụ nữ trung niên đang dìu về phía .

lúc thấy những lời mà Chử Việt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1588.html.]

Nhìn thấy chồng lâu gặp, khóe mắt của phụ nữ ứa nước mắt, nhưng khuôn mặt nở nụ tươi.

"Em thấy hết nhé, nếu dám đối xử với em, em sẽ dẫn theo Dịch Nhi rời khỏi ."

Chử Việt kinh ngạc đầu khi thấy giọng quen thuộc .

khi thấy vẻ mặt tang thương của phụ nữ, đôi mắt ông càng đỏ hơn.

Chử Việt chạy nhanh đến bên vợ , đôi môi run rẩy : "Văn Anh, xin , mấy năm nay em chịu khổ , những lời hứa hẹn lúc kết hôn, đều thực hiện một câu nào..."

Chưa đầy mười năm.

Chưa đầy mười năm, cô gái xinh gả cho ông năm đó ... già nhiều như .

Ông áy náy đến mức ngẩng đầu lên .

"Anh đang cái gì , còn Dịch Nhi ở bên cạnh em, em cảm thấy vất vả chút nào, nhưng mà đấy, sống một ở đây chắc là vất vả lắm..." Văn Anh dịu dàng .

Không hề một lời trách móc oán thán nào cả.

Vợ ông chút oán than trách móc nào, khiến lòng của Chử Việt càng thêm khó chịu.

"Anh vất vả chút nào cả, trong đại đội bụng, ở đây vẫn thể tiếp tục nghiên cứu, chịu bất cứ khổ nào cả."

Cho nên, dù em đ.á.n.h , mắng c.h.ử.i , cũng , đừng dịu dàng với như !

Vẻ mặt của Văn Anh đổi, bà vẫn : "Vậy , em mà, trông khỏe mạnh."

Chử Việt kìm nén nữa, mặc kệ ngoài ở đó, bước đến ôm lấy vợ , cố gắng kìm nén cho nước mắt rơi xuống.

"Anh xin ..."

Văn Anh bất đắc dĩ mỉm , vươn tay vỗ lưng của chồng, : "Không , , chuyện thì liên quan gì đến ?"

"Em trách , trách chút nào cả, Dịch Nhi cũng trách , đừng nghĩ nhiều nữa, cả nhà chúng hãy sống thật hạnh phúc."

 

Loading...