Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1593

Cập nhật lúc: 2026-03-17 21:37:07
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự ơn trong lòng hai vợ họ diễn tả như thế nào, nghĩ rằng bây giờ cho dù hai huyện An Bình thì nhà đó cũng nhà của họ nữa , bằng đến Bắc Kinh phấn đấu một trận.

Cả gia đình lập tức quyết định đến Bắc Kinh.

Tần Tố Khanh nhiều điều với Lâm Đường, đêm hôm đó cô một bức thư, và gửi nó đường đến nhà ga.

Sau khi dán tem xong, khuôn mặt cô tràn đầy nụ .

Cơ mặt cô run lên khiến cho vết sẹo gò má càng trở lên kinh khủng hơn.

Nhân viên đang ở quầy dọa cho sợ tái cả mặt, dám thêm nào nữa.

Vẻ mặt của Tần Kiều Mộc trở nên lạnh lùng : "Cô đang cái gì đấy?"

Cậu vất vả lao động nhiều năm, rèn luyện đầy cơ bắp, sắc mặt tối sầm , trông đáng sợ.

"... Không, gì cả." Nữ nhân viên vội vàng .

thật sự cố ý, nhưng mà cô ngẩng đầu lên thấy nó, nên mới dọa sợ.

Tần Tố Khanh kéo cánh tay của Tần Kiều Mộc, lôi ngoài.

nữa, cố gắng vết sẹo mặt giãn , cần dọa sợ hãi.

TBC

"Thôi , chị yếu đuối như , em đừng giống con nhím như chứ, chỉ liếc chị một cái, em liền giống như xông lên chọc thủng hai mắt , chị , em quen dần ."

Ở bên ngoài giống với trong trang trại, cô sớm chuẩn tâm lý .

Tần Kiều Mộ Tần Tố Khanh kéo bên ngoài bưu điện, vẻ mặt hề thả lỏng, lông mày nhíu c.h.ặ.t thể kẹp c.h.ế.t một con muỗi.

Cậu ác ý, chỉ là thấy chị gái những khác với ánh mắt khác thường thôi.

Giờ phút , trong lòng Tần Kiều Mộc càng thêm quyết tâm về chuyên ngành mà theo học.

Cậu học y.

Để thể chữa khỏi vết sẹo mặt của chị gái .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1593.html.]

Cậu chị gái thể giống như đây, tự tin ánh mặt trời, thì , gì thì ...

Tần Tố Khanh thấy Tần Kiều Mộc sững đấy thì thở dài, bất đắc dĩ : "Đang chuyện với em đấy, em đang nghĩ gì thế?"

"Em nghĩ gì ." Tần Kiều Mộc : "Em đang chị ."

"Nghe thôi cũng , còn nhớ thật kỹ."

Tần Kiều Mộc nghiêm túc gật đầu : "Em nhớ kỹ , nhớ kỹ , tất cả những câu mà chị , em đều nhớ hết , chị đừng lo, mau thôi."

Tần Tố Khanh chọc , cô giơ tay che vết sẹo mặt mới thành tiếng.

"Em càng ngày càng nhây đó."

Tần Kiều Mộc chị gái che mặt mới thể thoải mái thì trong lòng giống như đ.á.n.h đổ lọ ngũ vị hương , cảm thấy vô cùng hụt hẫng.

"Chị, em đột nhiên nhớ quên mua một thứ, chị về chỗ bố nhé, em sẽ về ngay."

Nói xong, chạy đến Cung tiêu xã.

Đến nhà khách, mua một miếng vải màu sắc bắt mắt.

Sau khi lên tàu, lén lút chuyện riêng với Phùng Tuệ, nhờ bà một cái khăn bịt mặt cho Tần Tố Khanh.

Phùng Tuệ thấy con trai chu đáo như , đôi mắt đau xót: "Con tâm, đợi lúc nữa sẽ cho chị con một cái."

Trên đường Khanh Khanh tránh như rắn rết, chỉ thể cúi gằm mặt mà , trong lòng bà thực sự cảm thấy đau như d.a.o cắt.

Tần Kiều Mộc nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m, chua xót : "Ở Bắc Kinh nhiều năng lực, đến lúc đó chúng tìm thêm mấy bác sĩ ở đó, lẽ sẽ thể chữa khỏi mặt cho chị con."

Nếu như vẫn chữa khỏi, sẽ cố gắng học tập, cống hiến phần đời còn của cho lĩnh vực , tin sẽ chút tiến bộ nào.

Phùng Tuệ suy nghĩ trong lòng của con trai, mặc dù rằng vết sẹo của Khanh Khanh e là khó xóa hết, nhưng bà đành lòng dập tắt hy vọng của con trai.

"... Hy vọng như ."

Gia đình nhà họ Tần đặt chân lên chuyến tàu đến Bắc Kinh.

 

Loading...