Sau khi khen ngợi xong, họ còn chạm tờ giấy thông báo nhưng Lâm Phúc dứt khoát từ chối.
Ông sợ hỏng giấy thông báo của Lâm Đường, vội vàng sai cháu rể mang về nhà.
Sở dĩ đưa cho Cố Doanh Chu là vì cảm thấy khí thế mạnh mẽ, ai dám đến gần .
Lâm Đường chào hỏi , đó cùng chồng và con trai về nhà.
Về đến nhà họ Lâm, nhận một làn sóng chúc mừng khác.
Lý Tú Lệ lấy tờ giấy gói sách mà Lâm Thanh Mộc mang về nhà, cẩn thận gói tờ giấy thông báo .
"Sao tờ giấy mỏng thế, khiến cảm thấy lo lắng, bọc cho con, tránh để con vò nát, hoặc hỏng... Đến lúc đó báo danh ."
"..." Lâm Đường : "Con cảm ơn ."
Lúc Lâm Lộc mới lên tiếng : "Con gái thi như , chúng nên tổ chức một bữa tiệc chúc mừng nhỉ?"
Những lời chủ yếu là hỏi Lý Tú Lệ, còn những khác cũng dám ý kiến gì cả.
"Xem ." Lý Tú Lệ vỗ đùi : " là nên ! Đại đội cũng một thanh niên trí thức thi đỗ , nhà chúng cũng cùng tổ chức, cùng chung vui với đại đội."
Chu Mai thích nổi bật, lập tức : "Chuyện lớn của Đường Đường, chúng nhất định tổ chức, những tổ chức, mà còn tổ chức thật linh đình, , nhà chúng con góp thêm 200 tệ."
Mấy năm nay, nhị phòng tiết kiệm nhiều tiền, Chu Mai bình thường tiêu gì nhiều, nhưng mà những lúc cần tiêu tiền, cô cũng keo kiệt.
Ninh Hân Nhu ganh đua với em dâu, vì cũng theo : "Nhà con cũng sẽ đóng thêm 200 tệ."
Trong lòng cô âm thầm nghĩ, đợi khi nào Đường Đường chuẩn đến Bắc Kinh, cô sẽ may cho Đường Đường mấy bộ quần áo.
Không thể để Đường Đường coi thường .
Lâm Thanh Mộc vẫn đang độc , phòng thứ ba cũng chỉ một , bây giờ đang ở nhà, cho nên phòng thư ba bất cứ ai lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1595.html.]
Chuyện cũng quan trọng.
Lý Tú Lệ vui khi thấy cả nhà đồng lòng như : "Mấy đứa lòng là , tiền kiếm thì mấy đứa cứ giữ lấy, mấy đứa trẻ đều lớn hết cả , nhiều chỗ dùng đến tiền đấy."
" ." Lâm Lộc ở bên cạnh cũng gật đầu tán đồng, vẻ mặt đen nhánh méo cả .
TBC
Chu Mai đột nhiên nhớ đến Cảnh Nhiễm, : "Mẹ, Nhiễm Nhiễm cùng A Trạch cũng tham gia kỳ thi , hai đứa thi thế nào, nếu như hai đứa cũng thi đỗ thì biểu ngữ của chúng chẳng sẽ càng rực rỡ hơn ."
Tuổi của Cảnh Trạch và Cảnh Nhiễm cũng dần dần tăng lên, hai họ thể luôn lãng phí thời gian ở đại đội , mấy năm Cảnh Đình nghĩ cách để thuyên chuyển hai họ về thành phố.
Bây giờ cả hai em họ đều trở thành công nhân.
Sau khi Cảnh Nhiễm trở thành phố lâu thì quen Hình Trăn, hai đó quen kết hôn, bây giờ con của hai cũng ba tuổi .
Khi đó Cảnh Nhiễm ở cữ vẫn là Lý Tú Lệ đến Cẩm Thành để chăm sóc cô .
Cảnh Nhiễm là một thích học tập, ban đầu cô cũng tham gia, nhưng khi cô Cảnh Hoan rằng nếu như cô thi đỗ thì thể cùng học với Đường Đường.
Cảnh tượng đó, chỉ cần nghĩ thôi thấy tuyệt vời !
Không cần thêm gì nữa, Cảnh Nhiễm thuyết phục.
Hơn nữa còn lấy sức chín trâu hai hổ để ôn thi.
Hình Trăn tôn trọng sự lựa chọn của cô .
Người đàn ông sắt đá lạnh lùng lập tức hóa thành một bố dịu dàng, tự chăm sóc con để cho vợ chuyên tâm ôn tập.
Cảnh Trạch vẻ sợ hôn nhân do ám ảnh từ cuộc hôn nhân của bố , đến giờ vẫn kết hôn, nhưng tham gia kỳ thi .
Tất nhiên chủ yếu là vì để dạy kèm cho Cảnh Nhiễm.
Nghe Chu Mai nhắc đến hai em nhà họ Cảnh, Lâm Đường : "Em cũng nữa, để buổi tối em gọi điện hỏi một chút, đồng thời cũng báo tin vui cho bố em."