Sau khi Lâm Đường thấy thì lập tức đầu , liếc mắt một cái liền thấy một từ phía một cây.
"Khanh Khanh?!"
Tần Tố Khanh chạm khẩu trang mặt , chắc chắn rằng vết sẹo mặt che kỹ , mới lấy hết dũng khí ngẩng đầu lên.
"... Đường Đường, là đây."
Có lẽ là do hai lâu gặp , Tần Tố Khanh cũng bản cô đang căng thẳng vì điều gì.
Lâm Đường thấy bạn , vội vàng chạy đến, ôm lấy cô , vui vẻ : "Khanh Khanh, bạn đến Bắc Kinh , đến lúc nào thế, bạn ở đấy? Chẳng lẽ bạn cũng thi đỗ trường ..."
Cô giống như lạc rang , hỏi nhiều câu hỏi.
Sự căng thẳng của Tần Tố Khanh thái độ quan tâm mật của Lâm Đường xoa dịu.
Cô : "Bạn hỏi một lúc nhiều câu hỏi như thì nên trả lời câu hỏi nào đây?"
Lâm Đường vỗ trán, nắm lấy tay cô : "Xem , quên mất, chúng cần ở đây, bạn đến nhà của nhé, nhà ở cách đây xa, chỉ cần mấy bước chân thôi, chúng về nhà từ từ tâm sự."
Cố Doanh Chu nghĩ đến chuyện Lâm Đường và bạn lâu ngày gặp lẽ sẽ nhiều điều , liền mở miệng : "Đường Đường, em dẫn đồng chí Tần về , dẫn A Cảnh và A Lâm về bên nhà cũ, buổi tối sẽ về."
Hai tên nhóc con rời , vùng vẫy, nhưng ánh mắt lạnh lùng của bố liếc một cái, liền im.
Ô ô, ba ba hung dữ quá!
-
Khoảng sân mắt cô giống như một đóa hoa lan u tĩnh, Tần Tố Khanh bước cảm thấy vô cùng thoải mái.
Cô quan sát xung quanh, cảm thấy vô cùng vui mừng cho cuộc sống như bây giờ của bạn .
Lâm Đường pha , cả hai trong phòng chuyện.
Nhìn thấy Tần Tố Khanh vẫn luôn tháo khẩu trang, cô kinh ngạc.
"Sao phòng mà bạn vẫn tháo khẩu trang thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1605.html.]
Tần Tố Khanh theo phạn xạ che vết sẹo mặt, : "Mặt cắt, sợ sẽ bạn thấy sợ hãi."
Cái tay đang cầm chén của Lâm Đường khựng : "Mình dũng cảm đấy, chuyện gì thể khiến sợ ."
Thấy Khanh Khanh vẫn còn thấy do dự, trong lòng cô cũng những suy đoán .
"Quên , nếu bạn tháo thì đừng tháo."
Nói xong, Lâm Đường lấy một cái bình nhỏ từ trong một cái ngăn kéo.
"Bạn cầm lấy cái , đây là do đấy, thể xóa sẹo, mỗi sáng và tối rửa mặt xong thoa nó, nếu như vết sẹo sâu thì một tháng thể xóa sạch, nếu như là vết sẹo sâu thì e là sẽ mất nhiều thời gian hơn."
Loại t.h.u.ố.c là cô cho cặp song sinh, hai tên nhóc nghịch ngợm, ngày nào cũng ngã lên ngã xuống, để phòng trường hợp sẹo nên cô chế loại t.h.u.ố.c .
Đầu óc của Tần Tố Khanh chút trống rỗng.
"... Xóa sẹo?" Môi cô giật giật.
Sau đó khổ một tiếng.
"Vết sẹo mặt của sâu, khi mới thương, da thịt đều lòi cả , còn xí hơn cả thanh thép, lẽ..."
TBC
Không tác dụng nào cả.
Nói thì như , ngón tay cô nắm c.h.ặ.t lấy lọ t.h.u.ố.c, chờ mong loại t.h.u.ố.c thể tác dụng, cho dù chỉ thể sẹo mờ một chút cũng .
Khi Lâm Đường những lời kể của Khanh Khanh, trong lòng cô cảm thấy thương cho cô .
"Nếu như bạn còn tin tưởng , thì thử một chút nhé?"
Tần Tố Khanh chạm ánh mắt tràn đầy tự tin của Lâm Đường, đôi mắt cô tràn đầy ý : "Mình đương nhiên tin tưởng bạn, sẽ thử."
"Ừm, lúc dùng cái , tạm thời nên dùng những loại t.h.u.ố.c khác, để tránh gây kích ứng." Lâm Đường dặn dò.
"Mình ." Trong lòng Tần Tố Khanh cảm thấy vô cùng cảm động.
Lâm Đường cũng hỏi về cuộc sống mấy năm qua của cô , dù thì đó cũng là một kỷ niệm .
"Bạn nhận giấy thông báo , của trường học nào ?"