Nhìn thẳng đôi mắt đó, khiến Đường Giai Thụy cách nào dối .
"... Ừm." Sợ Lâm Đường thấy tự trách, vội vàng giải thích : "Lúc đó cũng còn cách nào khác, cho nên còn cảm ơn đấy."
Tự mở miệng giải thích còn đủ, Đường Giai Thụy còn kéo Triệu Kha đang bối cảnh ở một bên .
"Nếu tin thì hỏi Triệu Kha ."
"Triệu Kha, im đấy gì, cũng cái gì chứ."
Triệu Kha: "..." Ngài nóng vội, ngài đang nóng vội, ông chủ đang nóng vội!
Lâm Đường khẽ cau mày : "Mình từng tác dụng của loại t.h.u.ố.c đó mạnh, nếu cần thiết thì đừng dùng, hai cuối cùng trải qua cái gì?"
Lúc đưa loại t.h.u.ố.c đó, ý định ban đầu của cô chỉ là để Đường Giai Thụy mang theo đề phòng.
Cô dặn dặn , nếu cần thiết thì đừng sử dụng !
Thật ngờ cuối cùng vẫn dùng nó.
Khuôn mặt Triệu Kha lộ vẻ ngập ngừng, về phía Đường Giai Thụy, trong lòng ý của ông chủ đang nghĩ gì.
Đường Giai Thụy sửng sốt, cảm giác ánh mắt lạnh lẽo như những con d.a.o đang dừng ở mặt , vẻ mặt còn vẫy vẫy tay : "Cậu ."
Vì mà khi kết hôn, Lâm Tiểu Đường càng ngày càng dữ dằn như !
Trong lòng âm thầm lẩm bẩm, khóe miệng nhếch lên một độ cong nho nhỏ.
Triệu Kha rằng loại t.h.u.ố.c lúc đó mà Đường Giai Thụy sử dụng lúc đó là do Lâm Đường bào chế.
Anh mong ngóng cô sẽ cách chữa trị chân cho ông chủ, nên giấu giếm, chuyện năm đó.
Trái tim Lâm Đường lên lên xuống xuống theo lời kể của Triệu Kha.
Sau khi xong, hai cũng nên cái gì.
Xui xẻo!
Quả thực là quá xui xẻo!
Con tàu rõ ràng chuẩn cập bến, may xảy chuyện...
TBC
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1618.html.]
Cố Doanh Chu cũng cảm giác như , nắm tay che môi : "... Chuyến của đồng chí Đường đúng là chút quanh co, thực sự là dễ dàng chút nào."
Đường Giai Thụy: "..." Ai cần nhận xét chứ!
Bị buộc tỉnh táo khi nhắm mắt nghỉ ngơi, trong lúc nhất thời Đường Giai Thụy cũng còn lời gì để .
Lâm Đường để ý đến sự tranh đua âm thầm giữa hai đàn ông, cô vẫn đang suy nghĩ về vết thương của Đường Giai Thụy.
Sự tình thì , nhưng cô tận mắt thấy vết thương của , nên cũng thể tùy tiện bào chế t.h.u.ố.c.
"Đường Tiểu Thụy, cần xem xét vết thương chân !"
Vẻ mặt của Đường Giai Thụy cứng , giơ tay ngoáy ngoáy lỗ tai, giọng điệu tràn đầy vẻ khó tin : "Cậu đang cái gì?"
Chân của một đàn ông là thứ mà một phụ nữ như thể thích thì ?!
"Mình là cần kiểm tra chân của , vấn đề gì ? Chẳng lẽ chống gậy cả đời? Hay là để cha thấy dáng vẻ của , đó thương tiếc ?"
Lâm Đường khoanh tay n.g.ự.c, trong mắt tỏ ý nhận bộ mặt thật của , ngờ là con mưu mô như .
Đường Giai Thụy: "..." Tại bản là con mưu mô như ?!
Đường Giai Thụy cô cho lên lời, chút c.h.ế.t lặng về phía Cố Doanh Chu.
Dùng ánh mắt hỏi : Anh dạy cho Lâm Tiểu Đường cái gì thế?
Cả Cố Doanh Chu khựng một chút, trong ánh mắt lóe lên sự đau thương.
Tính cách của Đường Đường vốn tùy tính , bây giờ chỉ là bốc phát bản chất của thôi, liên quan gì đến chứ?
Hơn nữa, cảm thấy điểm nào của vợ cũng , thấy vấn đề gì cả!
Cố Doanh Chu bạn bè của Lâm Đường ít, nên cô coi trọng mấy bạn của , Đường Giai Thụy cũng là một trong đó.
Anh lập tức về phòng, lấy một cái kéo .
Quơ quơ cái kéo đầu gối của Đường Giai Thụy, nhướng mày hỏi: "Là tự cắt để cắt?"
Đường Giai Thụy: "..." Có gì khác ?