"..." Đường Giai Thụy nhấp một ngụm : "Nhiều năm gặp, chỉ thêm chục tuổi nữa mà tính cách cũng trở nên nóng nảy hơn."
"Cứ đấy yên lặng ..."
"Hai cũng mấy năm nay vẫn luôn ăn buôn bán ở thành phố Hồng Kông mà, mặc dù thể quen với nhiều , nhưng lượng cũng ít, quen với nhà họ Ninh trong một bữa tiệc xã giao..."
Sau đó, Đường Giai Thụy kể về quá trình quen của với gia đình nhà họ Ninh ở Hồng Kông.
Chính xác hơn mà , chính là nhà họ Ninh phát hiện đến từ đại lục nên chủ động đến tìm .
Mục đích là gì , tất nhiên là để hiểu tình hình của đại lục.
Sau khi quen lâu, Đường Giai Thụy mới nhà họ Ninh đang tìm kiếm một nào đó.
Kết hợp với những thông tin như tên tuổi và những thứ khác mà nhà họ Ninh cung cấp, chỉ một giây nghĩ đến chị dâu của Lâm Đường.
Trong nạn đói năm đó, nhà họ Lâm cứu một cô gái suýt c.h.ế.t đói và ngất xỉu ở cửa nhà, nhiều đều chuyện .
Còn âm thầm thở dài nhà họ thật ngốc!
TBC
Sau khi xong thì liếc thùng gạo nhà , nghiến răng nghiến lợi, mỗi góp một ít đứa đến nhà họ Lâm...
Đường Giai Thụy ấn tượng vô cùng sâu đậm về chuyện .
Lúc đó trong nhà còn giàu , nhét mấy cái bánh bao thịt trong cái túi mà cha định mang cho nhà họ Lâm.
Chỉ nghĩ cho Lâm Tiểu Đường ăn!
Vì khi nhà họ Ninh nhắc đến chuyện , đầu tiên trong đầu Đường Giai Thụy nghĩ đến đó chính là Ninh Hân Nhu.
Vì lo sợ sẽ gây rắc rối cho nhà họ Lâm, cũng rõ sự quyết định của Ninh Hân Nhu nên vẫn để lộ tin tức về Ninh Hân Nhu cho nhà họ Ninh .
Chỉ đợi khi về hỏi ý kiến của Lâm Đường mới tính tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1620.html.]
Lúc vẻ mặt vui vẻ của Lâm Đường, Đường Giai Thụy bỗng nhận vẻ như là do suy nghĩ quá nhiều...
Vì thẳng những thứ mà .
Còn chuyện nhà họ Ninh để lạc con gái? Chuyện cũng rõ, kể cũng kể cái gì.
Lâm Đường thật sự vui vẻ.
"Đường Tiểu Thụy, cảm ơn ."
"Tin tức của đến đúng lúc!"
Giờ thì chị dâu chắc thể yên tâm .
Còn cả Chí Hiên, chắc nó sẽ sướng điên lên nếu bản sắp gặp họa sĩ mà nó kể!
"Có thể giúp cho là ." Đường Giai Thụy thẳng nghiêm túc , nhưng khi thấy lông chân của thì lặng lẽ rời mắt , dùng chăn che .
đúng lúc , cặp song sinh với khuôn mặt đỏ bừng và cái đầu đầy mồ hôi trở .
"Chơi đủ ?" Lâm Đường hỏi.
Cắp song sinh vẫn giống như khi còn bé, đồng loạt gật đầu.
"Đủ , đủ ạ." Người chính là Cố Mộ Lâm.
Phải rằng lúc hai em họ mới thấy chú Thụy chú là một nhân vật m.á.u mặt, thằng bé bưng một cái ghế đến, xuống bên cạnh của Đường Giai Thụy.
"Chú Thụy, chú giỏi quá, một chiếc xe ngầu như cũng thể mua ." Nói xong, thằng bé còn giơ ngón tay cái lên, : "Chú hổ là tài giỏi của thị trấn Hoa Đào chúng , quá xuất sắc!"
Cố Mộ Cảnh khuôn mặt giống hệt của em trai đang những lời tâng bốc thì vẻ mặt chút khó tả.