mà những chuyện Lâm Thanh Sơn .
Anh lớn tuổi , mà vẫn còn trải qua cảm xúc thấp thỏm khi sắp gặp bố vợ.
"Không bố thích ?" Anh khẽ lẩm bẩm .
Ninh Hân Nhu cách gần, lập tức thể thấy những lời mà .
TBC
Cô kéo xuống bên cạnh , dịu dàng chăm chú chồng của .
"Nhất định sẽ thích!" Vẻ mặt cô khá nghiêm túc.
"Anh như thế, cho con gái và cháu ngoại của họ cuộc sống như , họ nhất định hài lòng về , em bảo đảm với ."
Đã hơn mười năm trôi qua, gương mặt của phụ nữ khỏi thêm mấy nếp nhăn.
mà, khí chất dịu dàng và thông minh cô càng ngày càng thêm sâu sắc, hề phai nhạt .
Lâm Thanh Sơn chỉ cảm thấy bản sắp sa trong ánh mắt của vợ .
Trái tim ngọt ngào, hai hàng lông mày cau của cuối cùng cũng giãn , mặt nở nụ rạng rỡ.
"Được, tin em."
Phía bên bầu khí ngọt ngào...
Bên khác, Đường Giai Thụy những đồng hương nhiệt tình đưa đến ngôi nhà mới mà xây cho .
"Cậu nhóc nhà họ Đường, cháu thấy ngôi nhà như thế nào?" Người lên tiếng là Lâm Phúc.
Ông đưa Đường Giai Thụy đến một ngôi nhà hai tầng giống như những dân trong trấn.
Khoảng sân trồng loài hoa yêu mà thích.
Tươi sáng như mây đỏ, mỏng manh ướt át, tỏa hương thơm thoang thoảng.
Đường Giai Thụy về phía những bông hoa , đột nhiên nở nụ , nhưng khóe mắt chút khô khốc.
Lâm Phúc: "Các bác loài hoa là loài hoa mà cháu thích nhất, nghĩ rằng cháu là phụ nữ duy nhất trong nhà, vì quyết định trồng loài hoa mà cháu yêu thích nhất, nếu như cháu cảm thấy phù hợp thì trồng một hoa mà cháu thích."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1625.html.]
Đối với việc năm đó đại đội giữ hai vợ chồng nhà họ Đường, trong lòng của Lâm Phúc và một cán bộ lúc đó của đại đội cảm thấy tội .
Vì , họ tỉ mỉ chăm sóc ngôi nhà của nhà họ Đường!
Giọng của Đường Giai Thụy khàn khàn : "Như , cháu nhất định sẽ thích."
Trong sân trồng là hoa Nguyệt quý.
Mà loài hoa mà thích là hoa hồng.
Chỉ là bởi vì năm đó lúc cha theo đuổi , nhiều nhầm hoa nguyệt quý với hoa hồng, vì loài hoa mà thích nhất chính là hoa Nguyệt quý.
Nhìn thấy dáng vẻ chân thành của Đường Giai Thụy, trong lòng Lâm Phúc cảm thấy yên tâm .
"Đi thôi, bác đưa cháu tham quan bên trong..."
"Đây là phòng ngủ, cả chăn và gối, tất cả đều là do các cô các thím năng lực trong trấn cho cháu, thỉnh thoảng còn sẽ giúp cháu mang phơi, chăn gối mới phơi hôm , đêm nay cháu ngủ chắc chắn sẽ cảm thấy thoải mái."
"Đây là phòng bếp, cháu chắc là nấu cơm, việc gì, đợi khi nào cuộc sống của cháu định, đó lấy vợ, sẽ dùng..."
"Khụ..." Đường Giai Thụy kinh ngạc ho khan một tiếng.
Lấy, lấy vợ?
Lúc vẫn còn trẻ và rời khỏi đây cũng từng nghĩ đến vấn đề .
Sau đó bao giờ nghĩ đến nữa!
"Chuyện để tính." Đường Giai Thụy đổi chủ đề.
Lâm Phúc cho rằng đang ngại ngùng, vì : "Chuyện gì mà ngại chứ, trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng, cháu là đứa con trai duy nhất của bố cháu, vì vẫn nên suy nghĩ chuyện ."
Lo lắng Đường Giai Thụy sẽ tâm lý chống đối, vì ông chỉ thuyết phục mấy câu thêm gì nữa.
Sau khi đưa Đường Giai Thụy đến nhà cũ, tham quan nhà mới, Lâm Phúc đưa chìa khóa nhà cho , đó vỗ vai rời .
Ánh mắt Triệu Kha lóe lên một chút cảm xúc, cảm động : "Ông chủ, những cán bộ đây của đại đội thật ."
Nào giống như cán bộ của đại đội , ai ai cũng là kẻ thâm hiểm!