Cũng mệt nhóm cán bộ công xã suy nghĩ nhiều, trong lòng dân chúng.
Lâm Lộc thấy con cả công việc , cao hứng mà vỗ vỗ bả vai Lâm Thanh Sơn.
Đem như còn đang ở trong mộng gọi tỉnh.
Vẻ mặt ông vui mừng : "Còn thất thần gì? Chuyện bao nhiêu, đáp ứng nhanh lên."
Thúc giục .
Lâm Thanh Sơn hồn, tiên phản xạ điều kiện mà về phía Ninh Hân Nhu.
Đáp là nụ ôn nhu của chị.
Ninh Hân Nhu nhẹ nhàng gật đầu, khuôn mặt xinh ôn nhu là nụ tín nhiệm cùng ủng hộ, thấy tâm liền an tĩnh trở .
Trong lòng Lâm Thanh Sơn kịch liệt nhảy nhót.
Có hai nguyên nhân.
Một là rốt cuộc thể chân chính gánh vác trách nhiệm của một con cả.
Hai là thể mang đến cuộc sống hơn cho vợ .
Lâm Thanh Sơn kiềm chế sự kích động, Nghiêm Tuy : " đồng ý, cảm ơn lãnh đạo chiếu cố, nhất định sẽ phục vụ nhân dân thật ."
Nói chuyện trịnh trọng đến lạ.
TBC
Lấy lòng của vài vị lãnh đạo công xã.
Bọn họ thích những trẻ tuổi kiên định siêng năng
Nghiêm Tuy sự chờ mong tương đối lớn đối với Lâm Thanh Sơn, trả lời một câu,"Cố gắng thật ."
Khảo sát xong Lâm gia, lãnh đạo công xã tới nơi khác.
Người của nhị phòng Lâm gia chỗ , tất nhiên là theo!
Cha đều cả, Lâm Đường cũng .
Một đám mới khỏi nhà của nhị phòng Lâm gia, bao lâu.
Trực tiếp đụng mặt Dương Xuân Phương và Lưu Kiều Kiều.
Dương Xuân Phương thấy mấy vị lãnh đạo khí phái ở phía , mặt mày liền hồng hào lên.
Kéo Lưu Kiều Kiều qua.
"Chào các vị lãnh đạo!"
Lãnh đạo công xã sửng sốt.
Ngay đó gật đầu,"Chào đồng chí."
Dương Xuân Phương yên lặng liếc Lâm Đường một cái, ánh mắt mang theo đắc ý quá rõ ràng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-627.html.]
Lâm Đường: "?!"
Trong lòng dự cảm sắp tung chiêu gì.
Vừa mới suy nghĩ như thế, Dương Xuân Phương ánh mắt kinh ngạc của túm nhẹ Lưu kiều kiều.
"Đây là con gái , là một đồng chí cần mẫn và nỗ lực, con bé mới học một bài thơ, cho các vị lãnh đạo thử một chút."
Lúc chuyện, bà kỳ vọng về phía Nghiêm Tuy.
Thoạt giống như một đáng thương đang cố gắng tranh thủ cơ hội xuất hiện mặt lãnh đạo cho con.
Các thành viên đại đội Song Sơn theo Nghiêm Tuy và các vị lãnh đạo khác thấy cảnh thì theo phản xạ về phía Lưu Đại Trụ, biểu cảm khuôn mặt dám .
Không nhận đấy!
Không ngờ vợ của Đại Trụ thông minh như , cơ hội thì tự sáng tạo cơ hội.
Có thể thể!
Mặt ngoài Lưu Đại Trụ biểu hiện gì nhưng trong lòng vô cùng bối rối.
Cách của vợ ông , ông gì cả.
mà, bây giờ ông thể ngăn cản, chỉ thể yên hai con họ cái gì, khẩn trương!
Nghiêm Tuy và mấy vị lãnh đạo khác đột nhiên cảm thấy chút hổ.
Không khí nhất thời chút đông cứng .
Hồi lâu, Nghiêm Tuy mới mỉm , nhẹ giọng .
"... Được."
Lời thỉnh cầu của một , thật sự khiến khó thể từ chối.
Dương Xuân Phương lập tức vui mừng lôi kéo tay của Lưu Kiều Kiều.
"Các vị lãnh đạo đồng ý ! Con mau , cố gắng thật nhé." Bà dặn dò .
Trong lúc nhất thời ánh mắt của tất cả đều tập trung của Lưu Kiều Kiều, cho dù chút gấp nhưng vẫn kiên nhẫn đợi cô biểu diễn.
Lưu Kiều Kiều căng thẳng nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo.
Lần đầu tiên mặt nhiều như , cả Lưu Kiều Kiều cảm thấy vô cùng khó chịu.
Dương Xuân Phương thấy con gái như thì hài lòng đưa tay véo Lưu Kiều Kiều một cái.
Lưu Kiều Kiều lấy hết dũng khí nâng mắt lên.
Sau đó đến ánh mắt tò mò, hờ hững của Lâm Dường, nhưng duy nhất sự khinh thường.
Trong khoảnh khắc đó, trong lòng cô mới cảm thấy thoải mái hơn một chút, nhưng đó xuất hiện một loại cảm giác khó chịu lên lời.
Cô oán giận bản gì cũng đều thua kém Lâm Đường.