Lưu Kiều Kiều của bây giờ còn giống như Dương Xuân Phương, đem tất cả những chuyện vặt vãnh xảy trong nhà đổ cho nhà họ Lâm nữa.
Một lá bài rõ ràng là do bọn họ tự đ.á.n.h gãy, liên quan gì đến nhà họ Lâm chứ?
Lưu Kiều Kiều ý nghĩ như thế cũng gì là lạ cả.
Mọi chỉ cạnh tranh với những điều kiện gần giống với , ai ngu ngốc so bì với điều kiện cao hơn chứ?
Lưu Kiều Kiều nắm c.h.ặ.t t.a.y, tự cổ vũ cho bản .
May mà cô vẫn còn cơ hội!
Nếu thể nắm lấy cơ hội , để ấn tượng cho các vị lãnh đạo của công xã, đó để bố cô giúp cô tìm quan hệ, lẽ cô sẽ một tương lai sáng lạn chứ.
Không ai quan tâm đến những ý tưởng kì lạ trong đầu của Lưu Kiều Kiều.
Dương Xuân Phương đẩy nhẹ một cái, cô lập tức ở mặt .
Cố gắng để ý đến những ánh mắt soi mói của đang về phía bản .
Lưu Kiều Kiều mặc một chiếc áo hoa màu đỏ, tiến lên một bước, giống như tư thế quyết chí mạnh mẽ của công nhân tiến lên phía .
Bắt đầu thuộc lòng thật to.
"Gió xuân phơ phất liễu thêm xuân, Nghiêu Thuấn là đây sáu ức dân..."
Giọng cao v.út ch.ói tai của cô khiến ở đây đều dọa giật nảy .
Cô câu đầu tiên, Lâm Đường trong đám đông suýt chút nữa thì trượt chân.
Cái quái gì ?
Đọc 《 Tống ôn thần 》cho các vị lãnh đạo ?!
TBC
Đây... Thật sự can đảm.
Khuôn mặt của Nghiêm Tuy và các vị lãnh đạo khác nháy mắt tràn đầy màu sắc, giống như cái bảng màu .
Lưu Đại Trụ cũng cảm thấy chỗ nào đúng, Lưu Kiều Kiều ngâm thơ trôi chảy, lưu loát, mặt ông lộ vẻ tự hào.
Kiều Kiều cũng thua kém gì so với Lâm Đường!
Về phần trong thôn? Họ cũng nhiều chữ lắm vì cũng cô đang cái gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-628.html.]
Lâm Phúc và Lý Kiến Tài cảm thấy gì đó lắm.
Bài thơ hình như ở đó .
mà nghĩ một lúc cũng nghĩ , vì cũng mở miệng chuyện.
Cho đến khi Lưu Kiều Kiều tình cảm dạt dào đến câu cuối cùng.
"Mưa đỏ tự dâng cơn sóng lớn, non xanh khéo bắc nhịp cầu ... Thử hỏi Ôn Thần lối tránh? Lửa hồng thuyền giấy tiễn đưa chân"
Hai chữ 'Ôn thần' , sắc mặt của Lâm Phúc lập tức đen sì.
Tống ôn thần???!!!
Thảo nào ông cảm thấy quen quen, hóa là bài thơ 《 Tống ôn thần 》do chủ tịch từ hai năm !
Tại ông cơ chứ?
Lo sợ các vị lãnh đạo sẽ cảm thấy rằng đại đội của bọn họ chào đón lãnh đạo đến, Lâm Phúc vội vàng bước lên phía tìm cớ một chút.
Dương Xuân Phương mở miệng khoe khoang một cách tự hào.
"Con gái của cho lắm, các vị lãnh đạo cứ tùy tiện thôi, dù cũng là thành ý của con bé, mong rằng các vị lãnh đạo sẽ thích."
Mọi vẻ mặt khoe khoang, hãnh diễn như con chim công của bà .
Chỉ kém khắc thêm chữ 'Con gái giỏi nhất' mặt thôi.
Khóe miệng Nghiêm Tuy giật giật, vẻ mặt hòa ái suýt chút nữa sụp đổ đến nơi luôn .
Cho dù là ai đối xử như một vị thần của bệnh dịch, trong lòng cũng sẽ cảm thấy thoải mái.
"... Nếu xong thì về nhà ." Ông hờ hững .
Dương Xuân Phương câu thì cả đều sững sờ.
Bà ngờ đến lãnh đạo sẽ phản ứng như thế .
Lưu Kiều Kiều chút hổ thu bàn tay đang động tác cố lên của , dường như cô cũng đang nghĩ chuyện thành như .
Lâm Phúc thấy Nghiêm Tuy cũng ý trách tội, vì khuôn mặt tối sầm sang Lưu Đại Trụ : "Nhanh ch.óng đưa vợ và con gái ông về nhà , bài thơ gì , cái gì mà Tống ôn thần?"
"Ông cũng là một cán bộ của đại đội, nếu việc gì thì ít nhất cũng suy nghĩ thật kỹ, thể gây tổn hại đến lợi ích của trong đại đội chứ."