Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu là quen ví dụ như Tần Tố Khanh hoặc là Phương Tiểu Vân thì Cẩu Đản sẽ trực tiếp là chị hoặc chị tới, nhóc ' ' tới tìm thì chắc chắn đây là mà từng thấy qua.
Cẩu Đản phòng, vẫy vẫy móng vuốt nhỏ ý bảo Lâm Đường cúi đầu thấp xuống một chút ghé tại gần. Lâm Đường thấy điệu bộ của nhóc thì sửng sốt, khóe miệng lộ nụ bất đắc dĩ nửa xổm xuống tai gần bên miệng nhóc.
Cẩu Đản nhỏ giọng : "Cô nhỏ ơi, cái gọi là... giáo thú của đại học Hoa Thanh tới nhà chúng tìm cô. Vừa nãy cháu thấy đó còn cúi gập chào ông nội ông nội ngượng ngùng nữa."
Nói đến hai từ ' giáo thú ' , đôi mắt tròn tròn của thiếu niên nhỏ tràn ngập vẻ nghi hoặc. Cậu nhóc chớp chớp mắt, tò mò hỏi: "Cô nhỏ ơi, giáo thú là cái gì ạ? Có thể ăn ?"
Cẩu Đản - đứa nhỏ hiểu nhiều tri thức nhất của đại đội Song Sơn từng về quái thú, về dã thú, xem qua hình ảnh của thần thú nhưng từng về giáo thú nào cả. Thật đúng là khó mà!
Đầu óc của Lâm Đường còn đang tiêu hóa tin tức mà Cẩu Đản mang đến, thấy hai từ giáo thú trong miệng thì trực tiếp bật thành tiếng.
Cẩu Đản thấy cô nhỏ tự nhiên bật , cô đang cái gì nên sự nghi hoặc nơi đáy mắt càng sâu hơn: "Cô nhỏ ơi?"
Lâm Đường ngừng xoa xoa chút tóc mọc của Cẩu Đản, giọng mềm mại tràn đầy ý : "Giáo sư liên quan gì đến mấy loại thú mà con từng hết, đây là một loại chức danh. Chờ đến khi con lớn lên , nếu may mắn đại học thì thể tiếp xúc đến phương diện tri thức . Hiện tại thì con cứ vui vẻ mà lớn lên là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-638.html.]
TBC
Tuổi nào chuyện đó, thời thơ ấu là thời gian trân quý. Cô hy vọng say khi Cẩu Đản lớn lên, lúc nhớ thời niên thiếu thì thể những hồi ức sáng ngời như bầu trời ch.ói lóa.
Cẩu Đản đôi mắt dịu dàng của cô nhỏ, vì cái gì mà cái mũi chút ê ẩm. Cậu nhóc liếc Lâm Đường một cái nhanh ch.óng cúi đầu xuống nghịch ngón tay, thật lâu mới mở miệng: "Cô nhỏ ơi, con nhất định sẽ đại học, nhất định sẽ tiền đồ. Chờ đến khi con đại học thì con sẽ giúp cô đ.á.n.h những bắt nạt cô!!" Cô nhỏ của nhóc như , tại những đó bắt nạt cô nhỏ cơ chứ?
Lâm Đường Cẩu Đản thu thập những tin tức rải rác để về chuyện xảy trong nhà, hơn nữa trong lòng còn đang nghẹn một ngọn lửa giận ngập trời. Cô chỉ nghĩ rằng Cẩu Đản đang tự cổ vũ như nên mỉm chạm nhẹ ch.óp mũi của cháu trai lớn, vui vẻ : "Không ai bắt nạt cô hết! Nếu ai dám bắt nạt cô thì cô sẽ lập tức trả đũa đó ngay, nào cần đến nhóc con như con cô báo thù." Từ khi xuyên trở về, cô hạ quyết tâm sẽ để chính và nhà khinh bỉ nữa.
Cẩu Đản nghĩ rằng cô nhỏ đang an ủi nên biểu tình càng thêm kiên định, dõng dạc : "Cô nhỏ ơi, con hiểu ! Cô cứ yên tâm , con sẽ nỗ lực hơn nữa!" Nói xong, Cậu nhóc nắm c.h.ặ.t nắm tay nhỏ chạy tiếp tục phấn đấu.
Lâm Đường: "..." Lại tự bổ não cái gì ?
Biết của đại học Hoa Thanh tới trong nhà thăm hỏi, Lâm Đường còn thể đó mà sách nữa?! Sau khi chỉnh trang một lượt, cô chậm rãi khỏi phòng.
Lúc , ngoài phòng khách, ngoại trừ Lâm Thanh Mộc đang bận lái xe bên ngoài thì nhà họ Lâm đều đang ở đây.