Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 648

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:33:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Đường cũng nhất định trong. Cô bất đắc dĩ : "Con . Con về nhà."

Nói xong lời thì xoay , thật sự về nhà. Dù chị dâu hai trong đó, cái gì mà thể chứ...

Sợ là chị hai còn thể miêu tả từng chi tiết một.

TBC

Lý Tú Lệ thở dài nhẹ nhõm một , xua xua tay.

"Về về ."

Chỉ cần xem cảnh tượng m.á.u chảy đầm đìa thì đều !

Lúc trong sân nhà họ Vương.

Chu Mai lôi kéo Lâm Thanh Thủy theo Vương Đại Ngưu trong sân nhà họ Vương. Chỉ thấy chỗ ở gần chuồng heo một cái thang gỗ mục nát. Ven tường một cái cuốc tẩm đầy m.á.u đang dựa.

Toàn bộ đầu của Vương Chiêu Đệ bẫm , m.á.u chảy đầy đất. Hai mắt cô trợn vô cùng to, móng tay cào sâu xuống mặt đất, ngập trong bùn. Bên cạnh là chai t.h.u.ố.c nông ném lăn lóc.

Bộ dáng t.h.ả.m hại thật sự quá đáng sợ.

"A a!" Chu Mai sợ tới mức lòng run lên, kêu thành tiếng.

"Mẹ ơi, đáng sợ quá!"

Chị rúc ở phía Lâm Thanh Thủy, thỉnh thoảng thò đầu xem xét. Vừa sợ tò mò.

Lâm Thanh Thủy bất đắc dĩ đầy mặt: "Nếu mà sợ thì em ngoài ."

Bị dọa xong buổi tối phiền .

"Không ." Chu Mai từ chối, lý do còn vô cùng đúng lý hợp tình: "Em xem xảy chuyện gì, nhà phòng t.a.i n.ạ.n từ lúc nó xảy ."

Nói, chị bốn phía, sờ sờ cằm.

"Em đột nhiên cảm thấy mở điện lên thật !"

Sợ là buổi tối Vương Chiêu Đệ wc nên ngã .

"Còn cái cuốc , thứ lực sát thương mạnh, thể để trong sân, quá nguy hiểm."

Ai?

Miệng vết thương đầu Vương Chiêu Đệ giống như vết thương lúc đập đầu em chồng chị... là ở cùng một vị trí?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-648.html.]

Này sợ là, nhân quả báo ứng?

Nghĩ tới đây, chị sợ mà run rẩy cả . Người ở chung quanh thấy Chu Mai , đều cảm thấy đạo lý. Có mấy thậm chí còn gật đầu, vẻ mặt tán đồng.

Chờ khi thấy Vương Đại Ngưu lóc vô cùng thống khổ bọn họ cảm thấy như thật vô nhân tính. Vội vàng rũ bỏ suy nghĩ kì quái . Tiến lên, an ủi .

"Đại Ngưu , Chiêu Đệ thành như , ông thế nào thì con bé cũng về , ông nghĩ thoáng một chút ."

nghĩ tới Ngô Xuân Hoa: "Vợ của ông ? Sao Chiêu Đệ xảy chuyện mà trong nhà nào hết ?"

"Kim Bảo nhà ông cũng ở nhà, bọn họ sẽ bỏ chạy chứ?"

"Hẳn là tới mức đó, sợ cũng ... Chắc là về nhà ngoại của Kim Bảo ?"

Người trong thôn suy đoán như , đương nhiên là Vương Đại Ngưu cũng nghĩ như . Trừ bỏ nhà đẻ, Ngô Xuân Hoa nơi nào thể cả.

Vương Đại Ngưu trầm mặc tiến lên, hạ cánh tay run đặt lên mí mắt Vương Chiêu Đệ khẽ vuốt. Lần thứ nhất, khép .

Lòng Vương Đại Ngưu run rẩy lên.

"Chiêu Đệ , là do cha bản lĩnh bảo vệ cho con."

"Con , quỷ âm phủ nhớ chuyện của dương gian, kiếp mở to hai mắt đầu t.h.a.i một gia đình , đừng đến ngôi nhà nữa..."

Khi Vương Đại Ngưu lời , bốn phía đều yên tĩnh . Trong lòng ê ẩm. Có vợ ( ) như Ngô Xuân Hoa, đúng thật là Vương Đại Ngưu và Vương Chiêu Đệ khổ.

Bình thường Vương Chiêu Đệ ghét bỏ, hiện tại thì cũng c.h.ế.t, nhớ tới cũng là nhớ về bóng dáng cô gái nhỏ bận rộn cần mẫn trong ngoài.

Vương Đại Ngưu duỗi tay nữa. Cuối cùng cũng khép hai mắt cho Vương Chiêu Đệ. Nước mắt trượt theo khóe mắt khô nứt xuống. Ông lên, biểu tình hoảng hốt.

"... Phải phiền toái các vị hương ."

Người trong thôn thấy bộ dạng già vài tuổi của ông thì trong n.g.ự.c rầu rĩ.

Ai!

"Phiền toái gì! Mọi đều là cùng quê nhà, ông, ông nén bi thương ..." Tề Đại Phát khô cằn mà khuyên nhủ.

Vương Đại Ngưu lau nước mắt, miễn cưỡng chống đỡ để ngã khụy xuống.

"... Ừm." Ông ồm ồm mà đáp 1 câu.

 

Loading...