Lý Tú Lệ biểu tình của Tề Hướng Hồng thì trong lòng cảm thấy kỳ quái nên lời. Nếu lời là do nào đó cùng tuổi với bà thì , nhưng rõ ràng Tề Hướng Hồng chỉ lớn hơn Đường Đường nhà vài tuổi nên bộ dáng thực sự quái dị.
Không đợi Lý Tú Lệ gì, Tề Hướng Hồng tiếp tục bĩu môi : "Còn hai cô con dâu của thím nữa, chậc chậc, khách đến nhà chơi mà cũng ngoài tiếp đón, quy củ như là ..."
Còn dứt lời thì một cái chổi rách te tua bay về phía Tề Hướng Hồng, ' bốp ' một tiếng đập trúng đầu chị .
"... Ai da!!" Tề Hướng Hồng hét t.h.ả.m thiết một tiếng, mặt đuôi của cái chổi rách quẹt vô cùng đau đớn.
Chu Mai chạy chậm tới nhặt cái chổi mặt đất lên, vẻ mặt ngượng ngùng : "Ngại quá ngại quá, chú ý chút mà cái chổi bay , chị thương chứ?" Chu Mai ' ngượng ngịu ' mà gãi gãi đầu, biểu tình thành khẩn chịu .
Tề Hướng Hồng ngây ngốc mà sờ sờ lên mặt, chảy m.á.u cũng rách da, ngay cả đau đớn lúc nãy cũng biến mất. Chị thực sự soi gương nhưng điều kiện cho phép, chỉ đành nghĩ một đằng một nẻo mà trả lời: "... Không mà."
Thế nhưng trong lòng chị thì tiếc nuối thôi. Đáng tiếc ghê, nếu mặt mà vết m.á.u thì thể đòi ít đồ từ nhà họ Lâm .
Chu Mai suy nghĩ trong lòng Tề Hướng Hồng tâm ý tưởng, nhặt cái chổi rách lên bắt đầu chăm chỉ quét rác. Chị nở nụ âm hiểm trong lòng, quét hết tất cả bụi bặm và vỏ đậu phộng mà Tề Hướng Hồng bóc hất hết về phía chị .
Tề Hướng Hồng ăn một miệng bụi, vội nhảy dựng lên hỏi: "Em cái gì đấy?"
Động tác tay Chu Mai vẫn dừng , ngoài miệng : "Không là rõ rành rành mắt đây ? đang quét rác đấy! Đâu thể nào bắt chị quét ." Vừa chị khua chổi lia lịa chân Tề Hướng Hồng, chị chỉ thể né tránh.
Lâm Thanh Sơn từ công xã trở về, thấy một màn thì ngây ngẩn cả . Anh lên tiếng hỏi: "Làm gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-671.html.]
Tề Hướng Hồng thấy Lâm Thanh Sơn với khí thế đổi so với thì cả chấn động giống như đóng đinh tại chỗ. Chị theo bản năng sửa sang quần áo sờ sờ đầu tóc, khi xác định hình tượng của còn thì hít một thật sâu nũng nịu gọi: "Anh Thanh Sơn -"
Cả Lâm Thanh Sơn đều run lên, suýt chút nữa thì nôn cả cơm hôm ăn. Anh giật giật thể, run rẩy đến mức nổi cả da gà.
Không quan tâm đến dáng vẻ kệch cỡm của Tề Hướng Hồng, định tâm trạng nhàn nhạt chào hỏi: "Tề đồng chí."
TBC
Sau đó về phía Lý Tú Lệ,"Mẹ ơi, vợ con ạ?"
"Vợ con bảo là mệt mỏi nên về phòng nghỉ ngơi ."
Lâm Thanh Sơn ở chung một gian phòng với Tề Hướng Hồng giờ luôn quấn quýt si mê , lập tức : "Vậy con về phòng đây ạ." Nói xong, nhanh ch.óng về phía phòng .
Tề Hướng Hồng thấy về phòng thì trong đầu chợt vang lên một tiếng sấm sét, vội vàng tiến lên ngăn : "Anh Thanh Sơn, hôm nay yêm về thôn là vì tới tìm ."
Lâm Thanh Sơn nhíu mày, lạnh như băng hỏi : "Cô tìm gì? Giữa và cô gì để cả." Giống như trong nhà, mỗi khi thấy thì đau đầu.
Lâm Đường thấy giọng của cả thì khẽ meo meo mà hé cửa phòng . Trên cửa phòng cô treo rèm trúc, từ bên ngoài thấy bên trong nhưng thể từ bên trong bên ngoài. Cô nhớ rõ từ đến Tề Hướng Hồng luôn điên cuồng quấn lấy cả, hôm nay tới đây chỉ sợ là... ý của Tuý Ông ở rượu.
*Ý của Tuý Ông ở rượu (Túy Ông chi ý bất tại t.ửu): ý ở trong lời mà còn dụng ý khác.