Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 673

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:35:51
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Đường khen: "Chị dâu hai đúng là giỏi thật đấy!" Loại chuyện chỉ chị dâu hai mới giải quyết thôi!

Ninh Hân Nhu dịu dàng: "Mai Mai vất vả ."

Lâm Thanh Sơn cũng theo vợ : "Em dâu vất vả ."

Lâm Lộc và Lý Tú Lệ thẳng nhưng ánh mắt Chu Mai đều tán thưởng. Hừm, hôm nay vợ lão nhị xử lý chuyện tệ chút nào!

Thấy đều khen thì trong lòng Chu Mai cực kỳ vui vẻ, nhếch miệng hì hì.

Lúc đang vui vẻ khi thoát nạn thì cửa nhà bỗng nhiên gõ cộc cộc rung động. Tất cả nhà họ Lâm đều vô cùng chấn động. Lại... Lại tới nữa hả?!

"Mở cửa ơi, bọn cháu về nè! Sao khóa cửa ?" Cẩu Đản gọi to bên ngoài, gãi gãi đầu với vẻ mặt ngơ ngác.

Nữu Nữu cũng tiến lên, khuôn mặt nhỏ dán khe cửa, đôi mắt biến thành mắt gà chọi mà bên trong. Cô bé mềm mại gọi: "Ông nội bà nội ơi, hai cần Nữu Nữu đáng yêu nữa ạ? Mọi mau mở cửa cho Nữu Nữu -" Lúc , cô nhóc vẫn còn quên khen chính .

Xú Đản bậc thang, đôi mắt chằm chằm cửa nhà, mắt đen trong suốt sáng ngời đang suy nghĩ cái gì.

Đầu Hổ là đứa nhỏ ngốc nhất, nắm c.h.ặ.t nắm tay nhỏ định phá cửa. Mới đập đập một chút, nhóc lập tức đau đến mức kêu tiếng: "Đau đau đau! Cửa cứng quá mất!"

Ánh mắt Cẩu Đản về phía Đầu Hổ y như đứa ngốc, xoa xoa giữa lông mày như ông cụ non: "Em bắt bàn tay da thịt non mịn của em phá cửa, thể đau ?" Tuy ngoài miệng như nhưng Cẩu Đản vẫn duỗi tay xoa xoa cho em trai.

"Còn đau nữa ?" Cậu quan tâm hỏi.

Đầu Hổ ngây ngốc: "Không đau nữa , cảm ơn Cẩu Đản!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-673.html.]

Cẩu Đản sờ sờ đầu hổ nhỏ của em trai: "Cảm ơn cái gì, trai của em mà." Thân là trai, chăm sóc em trai em gái là điều nên mà.

Đoạn nhạc đệm nhỉ chỉ xảy trong một thời gian ngắn.

Bên trong cửa, Lâm Đường thấy giọng của bốn đứa nhỏ Cẩu Đản nên vội vàng bước tới mở cửa. Cô tủm tỉm mà mở miệng "Các con về đấy !"

Bốn đứa nhỏ gặp cô nhỏ tận mấy ngày, thấy Lâm Đường thì đều vui vẻ vây quanh và dính lấy cô.

"Cô nhỏ ơi, cô về ! Con nhớ cô lắm luôn, ôm con một cái cô!!" Nữu Nữu vươn cánh tay nhỏ đòi ôm một cái.

Tóc của cô bé dài hơn ít, Lâm Đường cắt cho cô bé tóc ngắn ngang vai, cắt mái bằng đáng yêu nên mặc váy nhỏ sạch sẽ xinh trông y như b.úp bê Tây Dương .

Điểm khác biệt duy nhất so với b.úp bê Tây Dương chính là mặt đầu cô nhóc đều dính đầy bụi bặm, cỏ dại và nhánh cây khô. Chẳng qua Lâm Đường chê là .

"Được , cô nhỏ ôm con." Lâm Đường khom lưng bế Nữu Nữu lên.

Đôi mắt của Nữu Nữu sáng lấp lánh, chôn khuôn mặt nhỏ hõm cổ của cô nhỏ, đến mức đôi mắt híp thành hai vầng trăng non. Cô bé ngọt ngào : "Cô nhỏ thật !"

Xú Đản nhỏ tuổi nhất, tính tình thong thả ung dung, cũng dính lớn nhưng thích cô nhỏ. Nhìn thấy Lâm Đường ôm chị Nữu Nữu, bé lộ biểu tình hâm mộ thôi.

Lâm Thanh Sơn thấy bé nghịch nghịch ngón tay và chu cái miệng nhỏ lên thì trong lòng lập tức mềm nhũn. Anh tiến lên bế con trai lên, dịu dàng từ ái hỏi: "Xú Đản ? Sao trông con vui thế?"

TBC

Tiểu Xú Đản trưng biểu tình lên án và bất mãn, bàn tay đang nghịch ngón tay biến thành nghịch cổ áo của cha . Cậu bé trề môi, ấm ấm ức ức hỏi: "Tại con là con gái cha?" Nếu bé là con gái thì thể quấn lấy cô nhỏ đòi ôm một cái, buổi tối còn thể ngủ cùng với cô nhỏ nữa...

"Hả?" Lâm Thanh Sơn choáng váng. Con gái ? Anh cũng thắc mắc lắm.

 

Loading...