Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 675

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:35:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đây là con hổ con mà, mèo chứ. Cẩu Đản ơi, các con nhặt từ chỗ nào thế?" Trên mặt ông đầy vẻ khiếp sợ hỏi.

Trong lòng nhịn mà cảm thấy lo lắng, cọp con cũng xuất hiện , thì hổ lớn xuống núi chứ?

Nếu hổ lớn mà xuống núi, thì thế nào đây?

Những khác cũng hoảng sợ mà về phía Cẩu Đản, chỉ chờ một câu trả lời.

Cẩu Đản thấy ông nội nhóc như , cũng dọa sợ (○o○)

Không con mèo ?

Sao đột nhiên biến thành con hổ con ?!

Trong lòng Cẩu Đản rối như tơ vò, nhanh ch.óng giải thích: "... nhặt ở ngay chỗ chân núi."

Mỗi khi cô nhỏ về nhà, nhóc đều dẫn em trai em gái đến chân núi hái một chút hoa về.

Hôm nay khi hái hoa, đường khéo đụng ... con hổ con , cho nên... nhặt về.

Lâm Lộc và Lý Tú Lệ cảm thấy hoang mang rối loạn, lo rằng hổ lớn sẽ xuống núi.

Đã mấy chục năm từng ai đến chuyện .

Chẳng lẽ sâu trong núi Đại Thanh xảy chuyện gì ?!

Lâm Đường cảm thấy băn khoăn về chuyện .

Cô từng gặp một con Bạch Hổ ở núi Đại Thanh, nhóc con linh tính, khả năng sẽ xuống núi.

Nếu thật sự xuống núi, cũng cách nào, tìm dân quân xử lý là .

Anh mắt Lâm Đường sáng lên nhóc hổ con đáng yêu y như một chú mèo con .

"Đáng yêu quá thôi!!"

Chỉ thấy con hổ con mở bừng mắt, thể mềm mụp khẽ nhúc nhích.

Lông nó nhấp nha nhấp nhô theo từng nhịp thở, vô cùng đáng yêu.

Lâm Lộc co rút khóe miệng.

Tẩu hút t.h.u.ố.c trong tay suýt chút nữa rớt mặt đất.

"... đáng yêu hả?" Ông giật giật miệng: "Con gái ơi, con sẽ nuôi nó đấy chứ? Đây là mèo , là hổ đó!"

Hổ là gì, là tồn tại thể c.ắ.n c.h.ế.t đấy.

Lâm Đường gan lớn, cũng cảm thấy sợ.

Đôi mắt sáng lấp lánh con hổ con, :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-675.html.]

"Là mèo hổ thì cũng đều là động vật họ mèo, hơn nữa nhóc con mới bằng một nắm tay như , ."

Một nhóc con nhỏ xíu như , nếu đưa về trong núi thì khi ngay cả cặn bã cũng chẳng còn chứ.

Không bằng cứ để nuôi xem .

Lâm Lộc: "..."

Nói thì như cũng sai. mà, nhóc con vẫn sẽ lớn lên mà a a!

Lý Tú Lệ thấy con gái thật sự thích, cho nên miễn cưỡng đè nỗi sợ hãi xuống đáy lòng.

Nói: "... Cứ nuôi , chờ nuôi lớn thì thả trong núi."

Cũng do thấy con hổ con nho nhỏ một nắm như , mới đành lòng ném về núi.

cũng là một mạng sống.

Chủ gia đình cũng lên tiếng, càng gì để .

Cứ như , nhà họ Lâm thêm một thành viên mới trong gia đình.

Con hổ con tên là Cầu Cầu.

Mới đầu Lý Tú Lệ còn cảm thấy sợ, nhưng thấy dáng vẻ ngốc ngốc đáng yêu của hổ con, trong lòng cũng yêu thích hơn vài phần.

Bốn đứa nhóc nhà họ Lâm thấy trong nhà đồng ý nuôi hổ con, cũng cực kỳ vui vẻ.

Cẩu Đản quấn lấy Lâm Thanh Sơn để xin cha nhóc cho bạn mới một cái ổ.

Mấy ngày bạn cũ thỏ con chui trong bụng của bọn họ , xương cốt cũng nhóc con mang chôn.

Bây giờ nhóc con cần bạn mới tới để bù đắp nỗi khổ sở trong lòng.

"Cha ơi, cha thể cho con hổ con một cái ổ mới ?

TBC

Còn hơn cái ổ của con thỏ nữa cơ, phía nhà chúng còn gạch , cái ngói..." Cẩu Đản liến thoắng liên mồm.

Còn hết câu Lâm Thanh Sơn nhẹ nhàng tát một cái phía đầu.

Cẩu Đản đang chuyện đột nhiên im bặt.

Ấm ấm ức ức cha nhóc.

Lâm Thanh Sơn dở dở : "Xây cho con hổ con một cái nhà ngói hả? Cha thấy con giàu trí tưởng tượng ghê đó."

Cả nhà chúng mới ở trong nhà ngói bao lâu, nhớ thương cho hổ con một cái, nhà gỗ cũng coi như tồi .

Cẩu Đản che đầu , chỉ lui một bước để đạt mục đích.

"Cũng , thì nhà gỗ !"

 

Loading...