Hai xác định phương thức hợp tác.
Lâm Đường cung cấp kỹ thuật, còn các nhà máy hóa chất ở tỉnh thành thì chia để .
Nhà máy hóa chất chiếm 60% lợi nhuận, còn Lâm Đường chiếm 40%.
Trong 40% đó thì cô quyên góp cho các chiến sĩ ở biên phòng 30%, dư 10% thì để cho cha cô.
Nhìn thấy thị trường?!
Chử Càng thể cảm thấy bất ngờ.
Đây là hợp tác với nhà máy hóa chất .
Ông : "... Thật là nhiều chuyện ."
Lâm Lộc nửa ngày cũng hiểu.
Vội vàng : "Nào nào , ngài cho Đường Đường, chúng đều hiểu.
Làm phiền giáo sư Chử chạy một chuyến ."
Nhà họ Lâm bọn họ loại .
Giáo sư Chử chuyên môn chạy một chuyến , cho dù mục đích gì, nhưng tóm là hại gì đối với Đường Đường nhà .
Chử Càng thấy chuyện cũng giải quyết, cũng ở lâu.
" cũng nên rời ." Nói xong, ông về phía Lâm Đường: "Bạn học Lâm thông minh, nên từ bỏ việc học tập, nếu cơ hội... Vẫn nên học đại học , em nên dừng bước ở đây."
Dứt lời, đợi Lâm Đường trả lời, Chử Càng gật đầu nhẹ với mấy nhà họ Lâm rời ngay.
Ông khỏi bao lâu, ngoài cửa truyền đến từng tiếng chuông thanh thúy.
Nhân viên bưu điện dựng xe đạp xuống.
Gọi to sân nhà họ Lâm:
TBC
"Nhà họ Lâm ai ở nhà ? Có thư của nhà ông đó."
Ánh mắt của nhà họ Lâm bỗng chốc dừng ở Lâm Đường.
"Đường Đường, là thư của con ?" Lý Tú Lệ ngoài, hỏi.
Trong nhà cũng ai gửi thư cho cả.
Khuôn mặt nhỏ của Lâm Đường cũng ngây , theo phía cô: "Con cũng a."
Trong thời gian cô an phận, hẳn là ai gửi thư gì ... nhỉ?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-677.html.]
"Đồng chí vất vả , là thư của Đường Đường nhà đúng ?" Lý Tú Lệ hỏi.
Nhân viên bưu điện đưa thư đến nhà họ Lâm vài , cho nên hai bên quen thuộc.
" ."
Khi chuyện, ông móc một chồng thư thật dày từ chiếc túi màu xanh lục ở phía xe đạp.
"Tất cả chỗ đều là thư của đồng chí Lâm Đường."
Lý Tú Lệ thấy nhiều thư như , khiếp sợ đến mức cằm cũng sắp rớt mặt đất.
"... Nhiều như , đều ?"
Nhân viên bưu điện cũng buồn bực.
Ông cũng vì nhiều thư gửi đến cho Lâm Đường như .
Gật đầu : " , đều là của đồng chí Lâm Đường."
Lâm Đường chớp mắt, mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Trả tờ hóa đơn ký xong cho nhân viên của bưu điện, đó cô nhận lấy thư.
"Hoá đơn ký đây, đồng chí vất vả ."
Nhân viên bưu điện : "Không vất vả, vẫn còn nhà cần đưa thư, đây."
Nói xong, bước lên xe, bóng dáng nhanh khuất.
Về đến nhà, Lâm Đường tiện tay bóc một lá thư.
"Đồng chí Lâm Đường, mong cô mạnh khỏe lúc thư . ... do dự lâu để quyết định xem nên phong thư , cuối cùng vẫn quyết định thư gửi cho cô.
là một xa lạ chịu ơn lớn của cô, từ cách xa ngàn dặm gửi đến cô lời cảm ơn của .
Có lẽ cô sẽ cảm thấy hoang mang nhỉ, vì cảm ơn cô..."
Nội tâm của Lâm Đường : ! lá thư còn đang ngơ đây .
Lại tiếp xuống bên .
"... Cô còn nhớ rõ bài đề phòng bắt cóc mà cô đăng báo ?
Bài văn đối với cô thì lẽ cũng chỉ là tiện tay thôi, nhưng nó cứu vớt cả gia đình ..."
"Nghĩ đến chuyện xảy đây, vẫn còn cảm thấy sợ, cơ thể khống chế mà run lên..."
" lớn lên ánh mặt trời, trong mắt thấy đều là xuân phong dương liễu, mơ cũng ngờ bọn buôn kiêu ngạo như .