Khi bắt gặp ánh mắt của Lâm Đường, đứa nhỏ c.ắ.n môi cầu xin, giống như một con dã thú mắc bẫy.
Lâm Đường dừng mặt hai bọn họ.
Sau đó qua đàn ông.
" . Nếu gặp rắc rối, hãy đưa đứa nhỏ cho ." Cô .
Vì cô ngăn cản ?
Bởi vì gặp chuyện bất bình.
Người đàn ông đang mặt cô là xa gần đều Thiên Sát Cô Tinh mệnh.
Anh , sống ở chân núi, là cảm giác tồn tại.
Với một như , đứa trẻ trắng nõn mềm mại trong tay là từ đến?!
Nghĩ thế nào đều thích hợp.
Nếu là cô thấy thì , nhưng thấy cô sẽ mặc kệ.
Người đàn ông cũng Lâm Đường.
Nghe những lời cô , ánh mắt tối sầm .
Tay ôm đứa nhỏ càng thêm dùng sức.
Thằng bé siết đau đến mức hét lên.
"Đau..."
Đay đến sắc mặt tái nhợt.
Nhìn thấy Lâm Đường nhã ý giúp đỡ, đứa nhỏ khỏi nghiêng về phía .
Đáng thương hề hề cầu xin.
Nhóc mới chuồn khỏi xe lửa, đàn ông bắt .
Trong một thời gian ngắn, nhóc ăn ít đau khổ, cũng thức thời hơn.
Sợ gõ cổ, nhóc dám một tiếng cầu cứu, chỉ chằm chằm Lâm Đường.
Trên mặt nhóc đều rõ: Chị ơi, cứu em với!
Lâm Đường thấy thế, nhíu mày, : "... loại chuyện bao nhiêu . hôm nay đụng , sẽ ngơ mang đứa nhỏ ."
Thật cô thể vặn để báo công an, nhưng pháp luật hiện tại chỉnh.
Dựa một đứa trẻ nhân chứng, cô e rằng thể dễ dàng kết thúc vụ án .
Trước tiên chỉ thể giữ đứa nhỏ, lúc tính tiếp.
Ánh mắt thanh niên lạnh lùng, giọng điệu cảnh cáo.
"Nếu cô , cô sợ ... Trả thù cô?"
Dường như lâu , giọng chút thô ráp khàn khàn.
Lâm Đường một chút: "... Anh thể thử xem."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-682.html.]
Cô nhiều át chủ bài, cho nên cô cũng sợ gì cả.
Đối với an của thôn? Từ khi xưởng tương, an ninh trong thôn nâng cao nhiều.
Với danh tiếng kinh sợ.
Ai dám để thôn?!
Sở dĩ Lâm Đường đàn ông mặt là bởi vì danh tiếng ăn của quá lớn.
Cũng tin đồn đó là đến từ , nhưng dường như chỉ qua một đêm mà nó lan rộng .
Nghe ở trong nạn đói, đói chịu nổi cho nên ăn .
Lời đồn đãi truyền rằng thấy, thấy.
Cho nên thể hiểu trở thành kẻ ăn thịt khiến ai cũng khiếp sợ.
Mộc Sinh nâng lên đôi mắt thâm trầm.
Xung quanh trở nên lạnh lẽo trong tích tắc.
"Nếu đưa cho cô, cô tính toán ?" Anh còn thêm.
Lâm Đường bình tĩnh nhún vai,"... Không thế nào cả, là một đồng chí tuân thủ luật pháp, đương nhiên là trực tiếp báo công an."
Toàn bộ quá trình cô chuyện đều bình tĩnh, một chút sợ hãi.
Mộc Sinh đột nhiên nở nụ .
Tiếng lạnh lẽo khiến đề phòng.
"Được , xem cho cán bộ Lâm mặt mũi là ."
Nói xong, đẩy đứa nhỏ đến mặt Lâm Đường.
Toàn bộ hành trình một chút tội .
Đôi mắt u ám Lâm Đường một lúc mới rời .
Ánh mắt như : nhớ kỹ cô!
Lâm Đường nhún vai, nhưng ánh mắt bỗng dưng trầm xuống.
TBC
Cô liên quan đến bên ngoài hung dữ, thanh danh nhưng bên trong hề yếu đuối.
cô cũng sợ.
Cô luôn hành động với lương tâm của , cho dù gặp chuyện bất công thì thể yên.
Mộc Sinh, bước khỏi tầm của Lâm Đường, liếc mới nới lỏng bàn tay đang nắm c.h.ặ.t
Thật vất vả... Không ...
Cũng chỉ nhà họ Lâm mới dám ngăn cản .
Không nghĩ tới cái gì, vẻ mặt Mộc Sinh hoảng hốt trong giây lát.
nhanh hồn và vội vàng rời .