Giờ khắc , chỉ dơ hai tay hai chân tán thành. đúng!!!
Vạn huyết thư cầu xin Cố Doanh Chu bớt vài câu.
Cố Doanh Chu liếc mắt Cố Nhiễm một cái, giọng vẫn gợn sóng bất kinh như cũ.
"Ở mặt chỉ thông minh ngang bằng, em luôn luôn biểu hiện ưu nhã phong độ, yêu em đương nhiên lòng với em."
Ý mặt chữ, mấy ở đây đều hiểu.
Tô Kỳ: "..."
Không hổ là chú em vợ, một khi mở miệng là đắc tội tất cả . Chuyện tức giận nhất đó là, nó đúng lý hợp tình, còn là sự thật.
Hai chị em nhà họ Cố mắt to trừng mắt nhỏ, dùng ánh mắt để c.h.é.m g.i.ế.c.
Ừm, thật là Cố Nhiễm đơn phương "khử" em trai , biểu tình của Cố Doanh Chu vững như ch.ó già.
Lúc Tô Kỳ còn thể nhớ tới hỗn thế ma vương nhà . Anh hỏi Hạ Vân Tụ: "Đồng chí, nhà yêu của Doanh Chu ở nơi nào? và vợ tới đó hỏi thăm một chút, xem đứa trẻ con trai của chúng ?"
Lời thì như , nhưng trong lòng nắm chắc bảy tám phần thằng nhóc chính là con trai nhà .
Hạ Vân Tụ lắc đầu: " , nhưng khẳng định là Doanh Chu ."
Anh là một đồng chí nam, hỏi nhà của con gái , đặc biệt là địa chỉ nhà yêu của bạn , tóm là quá thích hợp.
Tô Kỳ , về phía Cố Doanh Chu.
"Khi nào chúng qua đó?"
Vài ngày gặp Tô Tranh, bàn tay khống chế linh hoạt tiếp xúc với m.ô.n.g của thằng nhóc .
Tô kỳ: (-)
Tô Tranh đang ăn thịt ở nhà Lâm Đường hắt xì một cái. Cứ cảm thấy lưng trận gió lạnh thổi tới, rét căm căm. Cậu nhóc cảnh giác mà bốn phương tám hướng. Thấy gì nguy hiểm thì thu hồi lực chú ý, tiếp tục ăn thịt.
Ừm! Chị Đường Đường thịt ăn thật ngon.
Lâm Đường nhíu mày: "Cảm lạnh ư? Đợi chút nữa chị nấu cho em nồi nước đường đỏ."
Tô Tranh tới nước đường đỏ thì hai mắt sáng lên.
"Vâng ạ ạ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-687.html.]
Nói trở về.
Cố Doanh Chu thấy rể hỏi chuyện, quần áo .
"... Ít nhất tắm rửa một cái ."
TBC
Đi gặp yêu, ít nhất dáng . Lại chẳng vợ chồng già như bọn họ, cho dù moi chân vò đầu móc cứt mũi... Dù thế nào cũng cả.
Tô Kỳ giật , đáy mắt che kín ý .
"Được."
Cậu em vợ thật là để bụng!
Cố Doanh Chu chuyện xong, cầm bộ quần áo sạch sẽ trong nhà tắm.
Ngay đó Hạ Vân Tụ cũng về nhà ngay.
Tô Kỳ theo bóng dáng biến mất của em vợ, thở dài : "Không nghĩ tới nhanh như Doanh Chu tìm trị nó ."
Không cô gái cái tính tình gì?! Nếu mà ghê gớm một chút thì về chuyện để xem .
Cố Nhiễm ưu nhã lắm mà trợn trắng mắt, phỉ nhổ : "AI nó lừa con gái nhà như thế nào, em chỉ sợ nửa đường nó bại lộ bản tính, con gái nhà ghét bỏ..."
Đến lúc đó chạy về trong vòng tay cha .
Khóe miệng Tô Kỳ giật giật, bất đắc dĩ : "Hẳn là sẽ ."
Linh kiện của em vợ vẫn còn bày đó cơ mà. Ít nhất thì gương mặt vẫn lừa tình khác.
Cố Nhiễm bĩu môi: "Tốt nhất là như ."
Bằng chị nhất định sẽ dẫn theo cả nhà chê Cố Doanh Chu.
Tô Kỳ biểu tình tươi sống mặt vợ , ánh mắt đầy sủng nịnh. Rõ ràng là vô cùng quan tâm tới em trai, bộ dáng ghét bỏ như . Sao Nhiễm Nhiễm đáng yêu như chứ...
"Ngồi xe lửa cả một đường, khó chịu ?" Anh hỏi.
Cố Nhiễm nhắc tới còn , nhắc tới cả bắt đầu khó chịu lên.
"Khó chịu, em cũng tắm rửa đây." Chị ,"Anh cũng tắm rửa , đợi chút nữa còn gặp yêu của Doanh Chu đó."